Chương 122: (Vô Đề)

Vừa mở cửa là tiếng chân lóc cóc chạy lại vang lên rộn ràng. Khóe môi Ji

-an vừa kịp mềm ra thì cô bé buộc tóc hai bím đã hùng hổ chạy dọc hành lang dài.

Ji

-an dang tay bồng nhẹ Saemi lên. Bị Sehun "hành" hạ mỗi ngày nên để tăng thể lực anh đã tập luyện, cánh tay cũng lên ít cơ.

"Saemi của chúng ta, hôm nay con chơi vui chứ?"

"Dạ vâng!"

Người nhỏ rõ rệt so với bạn cùng tuổi, trông mười thì gần sáu hơn là mười, nên cũng chẳng nặng lắm. Ji

-an hôn nhẹ lên má đang ửng hồng của bé rồi băng qua hành lang.

"Chơi với Do

-jin cũng vui chứ?"

"Ưm, Do

-jin chỉ đọc sách một mình thôi. Không chơi với con…"

Nhắc đến Do

-jin là mặt Saemi xị xuống ngay. Khác hẳn nhau như Sehun với Hyun

-soo hồi nhỏ, hai đứa trái tính trái nết nên hứng thú cũng khác.

Saemi ngày càng lấy lại tính cách hoạt bát đúng tuổi. Bé thích những thứ xinh xắn như búp bê, mà cũng thích vận động chạy nhảy.

Ngược lại, Do

-jin thích ngồi yên đọc sách. Đôi lúc chịu thua lời nài nỉ của Saemi mà ra vườn đá bóng, nhưng hễ đã chìm vào sách là cậu không rời tay cho đến trang cuối.

"Chẳng mấy nữa là con cũng đi học, đừng lo. Lên trường con sẽ kết bạn được nhiều bạn mới, không chỉ có Do

-jin đâu."

"Thật ạ?"

"Ừ."

May là lũ nhỏ đang thích nghi rất nhanh với cuộc sống mới. Kết quả trắc nghiệm tâm lý cũng không tệ, nên Ji

-an đã lo đủ thủ tục để các con có thể nhập học tiểu học vào tháng 3 sắp tới.

"Về rồi ạ."

Vào phòng khách, Do

-jin—đang ngồi đọc sách trên sofa—đứng dậy. Giọng điềm đạm không giống trẻ con khiến Ji

-an quỳ xuống, thay vì vòng tay ôm Saemi thì dang cánh tay bên kia.

Do

-jin lưỡng lự một thoáng rồi cũng sà vào lòng Ji

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!