Sehun tuy đỡ đầu Do
-jin, nhưng để gặp thằng bé hằng ngày thì rất khó. Lịch của cậu kín mít đến mức gắng lắm mỗi tháng chỉ tranh thủ được chừng hai lần.
Mấy đứa khác đôi khi cũng lộ vẻ tủi thân. Nhất là Saemi—bé bộc lộ cảm xúc rõ ràng—mỗi lần Ji
-an đến viện là lại lao vào ôm rồi khóc.
Dù cả bọn có thành biển nước mắt, Do
-jin vẫn giữ vẻ điềm tĩnh không giống trẻ con, chỉ khẽ nắm lấy ngón út của Sehun.
Nhìn cảnh ấy, Ji
-an cứ nhớ mãi hình ảnh Sehun hồi nhỏ. Ngoại hình nhiều người bảo giống Ji
-an, nhưng cách cư xử thì là Han Sehun mười tuổi y như đúc.
Cậu bé có nội tâm trưởng thành hơn bạn cùng trang lứa. Thấy thằng bé chẳng dám mè nheo như cái tuổi đáng được mè nheo, lại còn chăm các em, mỗi lần rời viện Ji
-an đều thấy chân nặng trĩu.
Có vẻ Do
-jin chỉ hơi mở lòng với Sehun và Ji
-an, nên anh càng muốn ghé viện thường xuyên hơn—nhưng chẳng dễ.
Ngoài việc vận hành quán cà phê, thỉnh thoảng Ji
-an còn phải cùng Sehun đi đột kích hầm ngục; rồi thế nào lại đảm đương luôn vai trò quản lý tầng 45 của Tháp, mỗi tuần có cả đống giấy tờ phải xử lý.
Tiền kiếm được nhiều thật, nhưng đánh đổi lại là thời gian rảnh không còn.
Rốt cuộc đến sát hôm nay, Ji
-an và Sehun vẫn chưa quyết được sẽ tặng Do
-jin món gì. Ôm chặt bao quà toàn búp bê mà Saemi thích, Ji
-an thở dài liên hồi.
Mọi chuyện bắt đầu từ bức vẽ của Do
-jin, vậy mà rốt cuộc lại chẳng mang được quà cho chính thằng bé—nghĩ mà nặng lòng.
"Em nghĩ em biết Do
-jin thật sự muốn gì."
"Thật à?"
Nghe Sehun vừa nói vừa xoa má—phần không bị râu che—Ji
-an mừng rỡ.
"Là muốn sống cùng anh với em. Cùng nhà với Saemi nữa."
Việc Sehun—vốn chẳng mấy khi để tâm ai ngoài Ji
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!