"Anh, xem cái này đi."
Nhìn tờ giấy vẽ nhàu nhĩ Sehun đưa ra, Ji
-an ngẩng mắt đầy thắc mắc.
"Do
-jin bảo là bức em ấy vẽ trong giờ mỹ thuật mấy hôm trước."
Do
-jin là đứa trẻ Sehun đỡ đầu. Năm nay chín tuổi. Cậu bé xinh xắn đến mức khiến người ta nhớ lại dáng dấp Sehun hồi nhỏ.
Từ Sehun trở đi, ai nấy đều bảo Do
-jin là "bản mini" của Ji
-an, nhưng trong mắt Ji
-an, thằng bé lại giống Sehun nhiều hơn mình.
Khác với lần đầu gặp, giờ hai má phúng phính như sóc, nhìn lúc nào cũng đáng yêu.
"Hừm, cái này là gì nhỉ."
Nhận bức vẽ, Ji
-an nghiêng đầu. Trên tờ giấy vốn trắng tinh, các mảng màu sáp đủ sắc như đang nhảy múa.
Màu dùng nhiều nhất dĩ nhiên là đỏ. Bên dưới màu đỏ có hai chấm tròn đen, trông khá trừu tượng.
Còn có xanh da trời, nâu, vàng, hồng…
"Ông già Noel với tuần lộc Rudolph đấy. Còn mấy thứ vẽ phía dưới chắc là hộp quà."
Để Ji
-an khỏi loay hoay, Sehun dùng đầu ngón trỏ chỉ từng chỗ trong tranh, giải thích.
Ji
-an gật gù. Nghe giải thích xong thì bức tranh dễ hiểu hẳn. Những vòng tròn nối với đường thẳng mảnh chắc là người.
"Đừng bảo đây là Do
-jin, cái này là em, còn cái này là anh nhé?"
"Chuẩn. Thằng bé có khiếu vẽ lắm. Sau này biết đâu làm họa sĩ."
Giữa bức tranh là ba hình người "que" cao thấp khác nhau nắm tay nhau. Trước câu nói kiểu "khoe em" của Sehun, Ji
-an mỉm cười khẽ.
Mỗi lần thấy Sehun chăm chút cho Do
-jin như mình từng làm cho Sehun khi xưa, tim anh lại nhói lên ấm áp, sống mũi cay cay.
"Nói mới nhớ, sắp Giáng Sinh rồi. Do
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!