Chương 10: (Vô Đề)

"Anh là vị khách cuối cùng trong ngày đó ạ. Tôi tặng thêm một ly nước miễn phí nhé."

"Thật sao? Sáng nay tôi đọc vận may tài chính tốt, có vẻ đây chính là điều đó rồi."

Một ngày dài đằng đẵng cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Vị khách nở nụ cười rạng rỡ sau khi nhận được đồ uống miễn phí, rồi rời khỏi quán. Ji

-an không chần chừ, nhanh chóng lật bảng hiệu sang trạng thái "Đóng cửa" để tránh thêm khách vào.

Anh khẽ thở dài, dùng mu bàn tay lau nhẹ trán. Cả ngày dài cười niềm nở khiến các cơ quanh khóe miệng anh giật giật mỏi nhừ.

"Se

-hun, chờ anh một chút nhé. Dọn dẹp xong mình về nhà liền."

Đã 9 giờ tối. Cậu chỉ khẽ gật đầu, trông chẳng có vẻ gì là mệt mỏi.

Ji

-an nhanh chóng bắt tay vào dọn dẹp. Nhờ đã tranh thủ rửa cốc chén trong ngày, công việc dọn quán cũng không còn nhiều.

Nếu là ngày thường, Ji

-an sẽ cẩn thận kiểm tra doanh thu trong ngày, đối chiếu từng hóa đơn để đảm bảo không có sai sót trong tính toán hay đặt hàng. Nhưng hôm nay, anh quyết định bỏ qua bước đó.

--

Anh đang bận rộn khử trùng và sắp xếp lại chiếc máy pha cà phê thì Sehun cầm chiếc khăn lau trên quầy bếp rồi nhanh nhẹn chạy về phía bàn ăn.

Hình ảnh cậu nhóc nhón chân lau sạch mặt bàn khiến Ji

-an nở một nụ cười mãn nguyện. Dáng vẻ cố gắng giúp đỡ điều gì đó của cậu nhóc vừa đáng yêu lại vừa khiến người ta cảm thấy xót xa.

Khi sống nhờ nhà dì, Ji

-an cũng chẳng bao giờ ngồi yên một chỗ. Mặc dù dì luôn tìm việc cho anh làm, nhưng ngay cả những lúc không bị bảo, anh cũng tự mình tìm việc để làm.

Đơn giản vì nếu không làm thế, anh cảm giác như mình có thể bị đuổi ra khỏi nhà bất cứ lúc nào. Dì anh luôn miệng nói sẽ bỏ rơi Ji

-an mỗi khi có cơ hội, và điều đó khiến trái tim non nớt của anh ngày ấy run sợ trong lo lắng rằng một ngày nào đó, dì sẽ thực sự tống cổ anh ra đường giữa đêm khuya.

Ji

-an nhìn Sehun và thấy ánh mắt mình nhăn lại. Có lẽ cậu nhóc cũng cảm nhận được cảm giác tương tự như cảm giác mà Ji

-an từng trải qua lúc đó.

Sau khi rửa và lau chiếc cốc cuối cùng, Ji

-an đặt nó lên kệ, rồi tiến đến chỗ Sehun, nhẹ nhàng lấy chiếc khăn lau khỏi tay cậu nhóc.

"Không cần phải giúp đâu, ổn mà."

Đối với Ji

-an, chỉ cần cậu nhóc lớn lên khỏe mạnh là đã làm tròn bổn phận của mình rồi. Anh lo lắng rằng vì chuyện này, Sehun sẽ cố gắng làm thêm việc gì đó để chứng tỏ mình.

"Nhưng mà…"

Sehun đan hai bàn tay vào nhau, lúng túng nói nhỏ. Trong đôi mắt ngước nhìn lên kia tràn ngập nét lo lắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!