Chương 8: Tôi nói xin lỗi, em không cần phải nói không sao

Hai chúng tôi nắm tay nhau đi dạo đến khu đồ ăn vặt, có một người đàn ông đẩy xe hàng không nhìn đường, va vào chân vợ tôi.

Lúc đó tôi đang lấy đồ khô trên kệ cho vợ, không nhìn thấy, vợ tôi kêu lên một tiếng vì đau.

Tôi vội hỏi sao vậy.

Em nói không sao, bị xe đẩy va phải thôi.

Tôi lập tức quay đầu nhìn người đàn ông kia.

Không biết lúc đầu anh ta có định xin lỗi không, nhưng nhìn thấy tay chúng tôi nắm chặt lấy nhau, anh ta lẩm bẩm một câu: "Mẹ kiếp." rồi định bỏ đi.

Khi anh ta đi ngang qua tôi, tôi duỗi chân ra ngáng đường, nói: "Xin lỗi đi."

Người đàn ông suýt nữa đập răng vào tay vịn xe đẩy, giật mình, quay đầu lại chửi tôi: "Mẹ mày."

Lúc đó trong siêu thị khá đông người, tôi thẳng tay túm tóc anh ta lôi đến trước mặt vợ, rất bình tĩnh lặp lại: "Xin lỗi đi, anh vừa va vào em ấy."

Hai năm nay tính tình tôi đã tốt hơn nhiều, nếu người này biết trước đây tôi nóng nảy thế nào chắc chắn sẽ không dám làm vậy.

Tôi nói không to, nhưng quả thực đã sắp không kìm được lửa giận. Vợ tôi nhận ra, cứ kéo tay tôi, nói: "Không sao không sao, không đau."

Cũng thật kỳ lạ, người đàn ông này thuộc loại rất dễ nổi điên, vợ tôi không so đo muốn cho qua chuyện, vậy mà anh ta còn vênh váo nói: "Mẹ nó, hai thằng gay chết tiệt."

Tôi cũng tay nhanh hơn não, lập tức giơ tay đánh người ta. Hình như không chỉ một cái. Không nhớ rõ.

Chuyện này có phải chuyện nhỏ hay không thì tôi không dám nói, vợ tôi yêu đương với người ta thì được, là em tự nguyện, nhưng em bị người ta bắt nạt thì không được, điều này không liên quan đến việc tôi còn yêu em hay không, dù tôi có yêu hay không thì cũng không được. Đừng hỏi tôi tại sao, tôi cũng không biết tại sao, tóm lại là không được.

Những người xung quanh đều hoảng sợ, ầm ĩ loạn cào cào, còn có mấy người giơ điện thoại chụp ảnh quay video. Trên cánh tay tôi có một mảng hình xăm lớn, trông cũng không giống người tốt lành gì.

Vợ ra sức ngăn cản tôi, nói: "Đừng đánh nữa, anh làm gì vậy, trên đời này ở đâu chẳng có loại người như vậy, anh không biết sao!"

Sau này nghĩ lại, lúc đó có lẽ phần lớn là tôi đang trút giận lên người đàn ông này. Cảm xúc của tôi đã bất ổn suốt một khoảng thời gian rồi.

Lúc đó suýt nữa thì gọi cả cảnh sát đến, trên sàn có khá nhiều máu, mấy lọ đồ hộp trên kệ cũng vỡ tan. Ngày ấy tôi thực sự đánh đến đỏ mắt, không nghe thấy âm thanh gì nữa. Cũng không nhớ mình đã làm gì. Có lẽ ở trong xương tủy, tôi vốn là một kẻ sát nhân, haha.

Vợ tôi không ngăn được tôi, mắt em đỏ hoe, hét lớn: "Chiến Dữ Đình anh đã xong chưa!", giọng em cũng nghẹn ngào.

Tôi lập tức tỉnh táo lại.

Lúc đó tôi mới thấy hình như mình đánh người ta hơi quá tay. Dù sao tôi cũng đánh đến mức thở hổn hển.

Đứng thẳng người lên, quay đầu lại thấy vợ đứng lẻ loi một mình lau nước mắt, tôi lập tức hoảng loạn.

Tôi cố nhẹ giọng nói: "Không sao đâu..."

Đưa tay định lau mặt cho em, em né nhanh sang. Tay tôi đầy máu.

Tôi vừa bình tĩnh lại, chứng tỏ bây giờ tôi đã có thể nghe thấy lời người khác, vợ lập tức bùng nổ, chẳng màng xung quanh vẫn còn một đám người vây xem, vừa khóc nức nở vừa gào lên với tôi: "Mẹ kiếp cái tính xấu này của anh mãi vẫn không sửa được đúng không! Tôi nói anh cũng không nghe nữa đúng không!"

Tôi không thốt nổi một câu.

Sau đó chúng tôi đưa người ta vào viện, bồi thường thêm chút tiền.

Lúc về, vợ không đi cùng tôi, chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái, mũi vẫn còn đỏ, đứng ở cửa bệnh viện cúi đầu bấm điện thoại, nói là em muốn đến nhà bạn.

Tôi nói: "Xin lỗi."

Em hừ một tiếng, giọng vẫn khàn, bảo: "Thôi đi, ai dám nhận lời xin lỗi của anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!