Hôm đó, sau khi bình tĩnh lại, tôi lập tức hối hận.
Nhưng điện thoại của vợ tôi đã tắt. Tôi gọi từng cuộc cho bạn bè của em, rồi cả những người bạn chung của hai chúng tôi. Tôi nghĩ đến hàng tá nơi em có thể đến.
Tôi thật sự rất hay nổi nóng, một khi đã nổi nóng, tôi không thể kiềm chế được việc đập phá đồ đạc. Hồi tôi theo đuổi em, em từng nói: "Anh quá dễ nóng giận, em chỉ thích người hiền lành thôi."
Sau này, khi đã ở bên nhau, em cũng bảo: "Nếu anh không sửa cái tính đó, chúng ta chia tay đi."
Những năm qua, tôi thực sự đã cố kiềm chế rất nhiều, và em cũng từng khen tôi vì điều đó.
Nhưng tiếc thay, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. Có đôi lúc tôi cũng tự nghĩ, có lẽ hai chữ "khốn nạn" đã khắc sâu trong máu thịt tôi từ khi sinh ra.
Trước đây tôi từng kể rằng chúng tôi bắt đầu từ một buổi hẹn đơn giản thời đại học, đây là nói thật, nhưng còn một phần tôi vẫn chưa nói.
Sự thật là, ấy không phải lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, tôi và vợ vốn là bạn học thời cấp ba. Ngay từ hồi đó, em đã là một học sinh xuất sắc. Thật ra, tôi trở thành con người như bây giờ đều là do những sai lầm tự chuốc lấy ngày ấy.
Khi đó, em không đối xử với tôi như thế này, lúc ấy, em thực sự đã yêu tôi.
Khi tôi nhận ra tính cách của mình méo mó đến nhường nào thì đó đã là chuyện của rất lâu sau này. Hồi ấy, tôi chẳng hề nghĩ vậy.
Tôi không rõ điều này có liên quan gì đến gia đình bất thường của mình không, nhưng nói thật, tôi nghiêng về suy nghĩ là do di truyền hơn. Tôi không thể hiểu nổi cuộc hôn nhân của bố mẹ tôi có ý nghĩa gì, dù sao, từ khi tôi bắt đầu nhớ được, quanh bố tôi đã luôn có đủ loại đàn ông lẫn phụ nữ.
Nhưng đừng vội thương hại mẹ tôi, vì bà ấy cũng chẳng chịu ngồi yên.
Hồi nhỏ, tôi không biết những người ăn mặc lòe loẹt ấy là ai. Những người phụ nữ đó thường theo bố tôi về nhà, đối xử với tôi còn tử tế hơn cả mẹ, thậm chí còn chơi đùa cùng tôi. Tôi thường gọi họ là "chị".
Mãi sau này tôi mới biết, họ muốn trở thành mẹ kế của tôi.
Biết họ có quan hệ bất thường với bố tôi là một chuyện, nhưng tận mắt chứng kiến lại là chuyện khác. Năm lớp 10, tôi trốn học về nhà để xem World Cup. Vừa bước lên lầu, tôi thấy cửa phòng ngủ của bố mở toang, trên giường là hai cơ thể tr*n tr**ng.
Bố tôi thì vẫn tràn đầy sức sống, còn người nằm dưới ông ấy thì khó mà diễn tả. Nếu không nhìn thấy bộ phận g*** h** ch*n anh ta, tôi chẳng bao giờ nghĩ một người đàn ông cũng có thể nằm dưới một người khác hệt như phụ nữ, mở miệng van nài không còn chút tự trọng nào.
Lúc đó, tôi chưa nhận ra mình và bố chẳng khác gì nhau.
Tôi chỉ biết cảnh tượng ấy khiến tôi kinh tởm.
Ngay trước mặt bố, tôi túm tóc người đàn ông đó, ném anh ta xuống từ lầu hai, không một mảnh vải che thân.
Dưới sân tầng một có bể bơi, nên anh ta không chết. Bố tôi cũng chẳng nói gì.
Từ hôm đó, tôi bỗng hóa thành một tên thần kinh. Trước đây, tôi vẫn vô tư choàng vai, ôm ấp bạn bè, nhưng từ ngày ấy, tôi không chịu nổi nữa.
Trên đường đến trường, một thằng bạn quen thói vỗ vai tôi, tôi đè nó xuống đất, đánh đến mức nó chấn thương sọ não. Có lẽ đến giờ nó vẫn không hiểu tại sao.
Lúc đó vợ tôi là bạn cùng bàn với tôi.
Trước khi chuyện kia xảy ra, tôi rất thích trêu chọc em. Hồi đó em trầm lặng, nhút nhát như con gái, nhưng lại thông minh đến lạ, giỏi đủ thứ từ cầm kỳ thi họa, còn luôn đứng đầu toàn khối.
Ngày khai giảng, trong buổi tổng vệ sinh, bọn con trai bị gọi đi khiêng bàn, nhưng giáo viên thấy em không hợp với việc nặng, đã để em lau kính cùng các bạn nữ. Lúc ấy em còn thấp hơn hầu hết đám con gái trong lớp, không với tới phần trên của kính. Tôi khiêng bàn xong quay về, thấy em vừa lau vừa nhảy lên từng nhịp, trông buồn cười không chịu được.
Tôi bảo: "Gọi một tiếng 'anh' đi, tôi giúp cậu."
Em trừng mắt nhìn tôi.
Thế là tôi nhấc bổng em lên từ phía sau, nói: "Giờ cậu với tới rồi chứ?"
Mọi người xung quanh cười ầm lên, còn em thì cầm giẻ lau đuổi đánh tôi suốt ba con phố.
Em rất dễ đỏ mặt. Người da trắng hình như ai cũng vậy. Chỉ cần trêu một chút, mặt em đã đỏ suốt hai tiếng, nên tôi càng thích trêu em hơn. Trên đường tan học, tôi thường giật cặp sách của em, nhìn em lê đôi chân ngắn chạy theo tôi, lòng tôi vui lắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!