Chương 26: Im ắng

Từ hôm gặp nhau ở bệnh viện, hai chúng tôi không liên lạc gì nữa, hôm nay xem tường WeChat, hình như vợ đã tự đi Thái Lan chơi.

Sáng nay tôi gặp Lão Phú ở quán cà phê gần công ty, vốn nghĩ sau khi hai đứa chia tay chắc chắn cô ấy sẽ đứng về phía vợ, đâm hình nhân chửi tôi, nên tôi không định chào hỏi.

Không ngờ cô ấy thấy tôi đã gọi ngay, bước qua, bảo trước đây gọi tôi mấy lần không được, hôm nọ mới phát hiện số tôi bị đưa vào danh sách đen, chắc chắn là vợ tôi bướng bỉnh cố chấp làm.

Cô ấy ngạc nhiên hỏi: "Hai người vẫn chưa làm lành à? Lần này rốt cuộc là sao thế?"

Tôi không biết giải thích thế nào, rằng lần này không phải giận dỗi mà thật sự đã chia tay, hôm qua ngủ không ngon cũng mệt, nên chỉ nói qua loa: "Thì thế thôi."

Cô ấy còn an ủi tôi: "Hầy, đừng buồn thật, tên nhóc thích ra vẻ đó tính tình ngang ngược thế nào anh cũng biết mà? Cậu ấy không thật sự muốn chia tay đâu, mấy hôm nay cứ chờ anh đến tìm đấy, toàn là thói xấu anh chiều ra, dỗ vài câu là xong."

Tôi nói: "Cũng không hẳn vì em ấy nói chia tay mà bọn tôi chia tay."

Lão Phú nhìn tôi, ngẩn ra.

Tôi nói: "Tôi cũng có ý này."

Cô ấy há miệng, không nói gì.

Tôi lại nói vài câu bâng quơ với cô ấy rồi đi.

Lần đầu tiên nói rõ chuyện của hai đứa với người khác, trong lòng cũng chẳng dễ chịu. Tôi biết đến giờ bạn bè xung quanh không ai tin chúng tôi đã thật sự chia tay, đều nghĩ bọn tôi chỉ giận dỗi, chờ vài ngày làm lành rồi lại cười nhạo bọn tôi.

Mấy năm nay chúng tôi sống rất tốt, trước khi chia tay không ai ngoại tình, cũng chẳng vì chuyện gì mà cãi nhau to. Họ không tin, tôi hiểu, ai cũng nghĩ tình cảm tám năm phải gặp chuyện gì không thể tha thứ mới có thể khiến hai người chia xa, nhưng thật ra thì không phải, tuyết lặng lẽ tan đi, bánh xe mòn đến một mức nào đó, dù thủng cũng chẳng bật ra chút âm thanh nào.

Tôi lại nghĩ nếu một trong hai đứa ngoại tình hay gặp chuyện lớn, có lẽ đã không chia tay. Cùng lắm là cãi nhau một trận, đập phá một hồi, ầm ĩ vài ngày, thu dọn xong xuôi thề không tái phạm, rồi tiếp tục sống như trước. Coi như thêm chút gia vị cho cuộc đời.

Nói đùa thôi, lý thuyết chưa thực hành thì không phải chân lý.

Tóm lại, tình hình của chúng tôi là, bạn tôi không nghĩ chúng tôi sẽ chia tay, bạn em không nghĩ tôi sẽ để em đi.

Thật ra bạn thân của hai đứa đều biết, nếu em nói chia tay thì chắc chắn không phải thật, nhưng nếu tôi nói chia tay, thì có lẽ là thật.

Nói chuyện với Lão Phú xong, cả ngày tôi cứ bực bội. Máy tính đơ một cái tôi cũng tức muốn đập màn hình.

Vốn còn kiềm chế được, kết quả trưa mẹ tôi gọi điện, đẩy thẳng đống cảm xúc rác rưởi mấy ngày nay của tôi lên một đỉnh cao mới.

Mấy năm nay mẹ tôi sống không tốt lắm, công ty của bà không ổn, người yêu của bà cũng chẳng có tài cán gì, bà ấy muốn bố tôi giúp xoay sở, bố tôi không giúp, bà ấy gọi điện vừa khóc vừa chửi, nói bố tôi không nể tình vợ chồng mấy chục năm, bà ấy nuôi một đứa con như tôi mà tôi chẳng bao giờ nói đỡ cho bà ấy, một đám tàn nhẫn vô ơn gì đó...

Tôi nghe mà thấy buồn cười, muốn nói hai người mười mấy năm không đâm chết nhau là tốt rồi, còn tình nghĩa gì nữa.

Không phải tôi bênh bố, giữa hai người tôi chẳng bênh ai, nhưng ít nhất bố tôi có chuyện gì cũng nói thẳng với bà ấy, không phải cứ chốc chốc lại gọi điện gào thét bảo tôi: "Nói với mẹ con đi!"

Thật lòng, nếu không phải mẹ ruột mang thai mười tháng sinh ra tôi, tôi đã chặn số từ lâu.

Bên kia điện thoại mẹ tôi như người điên vừa khóc vừa hét nửa tiếng, chẳng qua chỉ có một chủ đề, nhờ tôi đòi tiền bố. Tiếng bà ấy chói tai đến mức làm tôi đau đầu.

Tôi hỏi thẳng bà ấy còn thiếu bao nhiêu tiền.

Vốn định nói nếu không nhiều thì tôi đưa luôn cho xong, kết quả bà ấy vừa mở miệng tôi đã muốn cúp máy.

Tôi nói: "Mẹ định chế tạo tàu vũ trụ à?"

Bà ấy bảo bà ấy cũng bị lừa đầu tư, đối phương ôm tiền chạy mất.

Tôi nói tôi không có nhiều tiền thế, tiền của bố tôi tôi cũng chẳng lấy nổi, tôi báo số tiền tôi có thể xoay được, đủ hay không thì cũng chỉ có vậy, bà ấy muốn dùng thì tôi đưa.

Bà ấy chẳng buồn khách sáo, đưa tôi một số tài khoản bảo tôi chuyển tiền.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!