Chương 25: Kể một chuyện thú vị

Kể một chuyện thú vị nhé. Cũng là về vợ tôi.

Em đúng là một người rất có kế hoạch trong học tập và cuộc sống, nhưng khi đi chơi thì lại không thích sắp xếp gì cả, ngại tìm hiểu dự trù phiền phức. Tôi thì ngược lại, cứ đi chơi là tôi thích lên kế hoạch, đường đi thế nào, ở đó có quán ăn ngon nào, vân vân.

Thế nên mỗi lần hai đứa đi chơi, em cứ mù mờ đi theo tôi, đến đâu hay đến đó, đưa gì ăn nấy, chơi gì cũng vui. Rất dễ chiều.

Tôi thích đi du lịch tự lái, có lần hai đứa lái một chiếc xe địa hình đi lên phía Bắc, hướng Nội Mông, đến Hulunbuir ngắm thảo nguyên. Sau xe chất đầy đồ ăn thức uống, tôi lái, vợ ngồi bên cạnh ăn uống không ngừng. Gặp chỗ phong cảnh đẹp thì dừng xe chụp ít ảnh, rồi lại lên đường.

Thảo nguyên đúng là đẹp mê hồn, sau khi vào Hulunbuir, hai bên đường là thảo nguyên mênh mông bất tận, trời đầy mây trôi thấp lững lờ, vợ bảo cảm giác như giơ tay là chạm được vào mây.

Nhưng du lịch tự lái có cái dở là giờ ăn không cố định, thường thì dọc đường gặp thị trấn hay thành phố nhỏ nào là ghé vào ăn một chút. Có khi gặp chỗ cảnh đẹp quá, chơi lâu hơn, nên lúc đến điểm tiếp theo thì đã qua giờ cơm.

Trên xe vẫn có đủ đồ ăn, nhưng toàn là bánh mì, khoai chiên, xúc xích, em ăn nhiều bị đầy bụng, vẫn phải ăn bữa đàng hoàng.

Lần đó tôi lên kế hoạch hơi sai, từ điểm trước rời đi vốn định lên thẳng cao tốc đến Mãn Châu Lý, nhưng nhìn bản đồ điện thoại thấy có con đường khác gần hơn nhiều, thế là tôi rẽ vào.

Kết quả thì sao, đến nơi mới biết đường gần nhưng không ai đi là có lý do. Hình như trước đây là quốc lộ, giờ không dùng nữa, chỉ có xe tải chở hàng đi vì không mất phí đường bộ. Cả mặt đường bị xe tải cán nát, gập ghềnh kinh khủng, vợ tôi vốn chẳng bao giờ say xe, vậy mà đi được nửa tiếng đã bị lắc đến say. SUV mà chỉ dám chạy 20km/h. Đường 40 cây số đi mất hai tiếng.

Dù vậy cũng có thu hoạch bất ngờ, có đoạn đường dẫn thẳng ra thảo nguyên, xung quanh đầy bê và ngựa, gần xe chúng tôi lắm. Vợ thích động vật, hạ cửa kính xuống, cầm dưa chuột định cho bê ăn, tôi bảo cẩn thận bị cắn, em nói bê con ngựa con không cắn người đâu.

Vừa dứt lời, con bê em định cho ăn phì một cái, phun nước cỏ đầy mặt, suýt khiến em sợ đến bật khóc.

Tôi không nhịn được cười phá lên ngay tại chỗ, em vốn nhát, bị dọa sợ đến tủi thân, thấy tôi cười thì em thật sự khóc luôn. Còn không chịu thừa nhận bị bê dọa khóc, cứ khăng khăng là tại tôi bắt nạt em.

Suốt đoạn đường sau đó em không ăn vặt nữa, cũng chẳng nhìn bê con ngựa con, co người trên ghế phụ giận dỗi.

Đến Mãn Châu Lý thì đã hơn tám giờ tối, gần chín giờ. Chậm hơn đi cao tốc những hai tiếng.

Vào thành phố, vợ tự nhiên hết giận, ngốc nghếch dán mặt vào cửa sổ, suốt đường cứ kêu: "Oa!"

Em thích những thành phố nhỏ xinh đẹp như thế, Mãn Châu Lý giáp với Nga, trên phố đầy kiến trúc kiểu Nga, buổi tối trông rất đẹp.

Lúc tra lịch trình tôi đã cố tình tìm một nhà hàng Nga được cho là rất chuẩn vị, muốn dẫn em đi thử. Nhưng lúc đó gần chín giờ, em cả đường không ăn gì, sợ em đói, tôi mua một cái bánh sừng bò socola ở lề đường cho em lót dạ.

Em đúng là đói thật. Vừa ăn tôi vừa nói em nghe kế hoạch mấy ngày tới. Cuộc đối thoại như thế này:

Tôi: "Anh tìm được một nhà hàng Nga, em ăn ít bánh thôi, lát đến nhà hàng mà no thì phí."

Em: "Oa cái bánh sừng bò này ngon quá!"

Tôi: "Nghe nói tối nay có đoàn xiếc Nga biểu diễn, muốn xem không? Nếu muốn thì..."

Em ấy: "Oa Lão Chiến cái bánh này ngon quá, socola này khác hẳn chỗ mình!"

Tôi: "Cục cưng, em có nghe anh nói không?"

Em quay sang nhìn tôi, mắt sáng lấp lánh, cảm thán: "Lão Chiến, cái bánh ngon đến mức vừa rồi anh nói một đống, em chẳng nghe vào được chữ nào cả."

Tôi vừa muốn cười vừa muốn đánh em.

Đến nhà hàng thì quả nhiên em đã no rồi.

Tôi chỉ còn muốn đánh em thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!