Chương 14: Qua

Sau cuộc điện thoại đó, tôi cứ ngồi ở phòng khách, tâm trạng bình thản, cảm giác như đang ngồi thiền. Không biết từ lúc nào đã ngồi đến khuya, điện thoại kêu một tiếng báo pin yếu, tôi đứng dậy đi sạc pin.

Tôi rất muốn ở yên tĩnh một mình để buồn bã một lúc, hồi tưởng lại tám năm chúng tôi đã cùng nhau trải qua. Tám năm, tôi cảm thấy rất lâu. Nhưng nói thật, lúc này tôi không nhớ nổi trong tám năm đó mình đã làm những gì.

Đầu óc trống rỗng.

Đến một giờ sáng, tôi bắt đầu giặt giũ và dọn dẹp nhà cửa. Ở đây, tôi xin lỗi những người hàng xóm bị tôi làm phiền giữa đêm khuya. 

Dọn hết thức ăn và đồ ăn vặt quá hạn trong tủ lạnh. Hút bụi, lau nhà, thậm chí tháo rèm cửa xuống giặt sạch.

Hơn bốn giờ sáng, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.

Tôi và vợ có rất nhiều quần áo, bốn tủ quần áo trong nhà cũng không đủ cho hai chúng tôi ăn diện. Tôi mang đi hết những bộ đồ đôi chúng tôi đã mua dần trong những năm qua, sợ em về nhà nhìn thấy sẽ buồn. Tổng cộng 16 bộ quần áo và 13 đôi giày, nhét vào ba vali lớn, ban đầu định vứt đi. Cuối cùng vẫn không nỡ.

Sau đó, tôi chọn vài bộ quần áo của mình mang theo, còn lại không mang được thì vứt.

Dọn dẹp xong xuôi thì trời vừa sáng, hơn sáu giờ. Tôi nhắn tin cho Lão Phú, nói: "Mấy ngày nay có lẽ tâm trạng em ấy sẽ không tốt, mọi người chăm sóc em ấy nhiều hơn nhé."

Vừa gửi xong thì điện thoại hết pin tắt máy. Tôi mới phát hiện đầu kia của sạc pin vốn không c*m v** ổ điện. Thế là tôi lại cắm sạc vào và sạc thêm nửa tiếng.

Trong nhà có tổng cộng bốn vali, tôi mang hết đi, lái xe dọc theo phố không đích đến khoảng hai tiếng, cuối cùng bị kẹt xe giờ cao điểm mới nhận ra mình không biết đi đâu.

Trong lúc ngẩn ngơ, thằng bạn làm ăn chung gọi điện cho tôi, tôi nhấc máy alo một tiếng, làm nó giật mình.

Cậu ta nói: "Mẹ kiếp, giọng mày sao thế?"

Lúc đó đầu óc tôi không quá tỉnh táo, tức là mỗi chữ cậu ta nói tôi đều hiểu, nhưng không ghép được thành ý nghĩa của câu.

Tôi nói: "Cái gì?"

Cậu ta nói: "Sao giọng nghe mày khàn thế? Không phải xuất viện rồi à?"

Tôi nói: "Khàn gì? Tao khàn à?"

Cậu ta nói: "Mẹ mày uống rượu rồi à!"

Không biết sao câu này tôi lại hiểu ngay, tôi nói: "Không."

Cậu ta nói chuyện với tôi một hồi mà cứ ông nói gà bà nói vịt, hơi bực lên, quát: "Xảy ra chuyện gì... Mày đang ở đâu?!"

Tôi nói: "Hình như tao chia tay rồi."

Cậu ta nói: "Mẹ nó tao hỏi mày ở đâu cơ! Mày... ơ? Mày chia tay rồi?"

Tôi nói: "Không biết."

Có lẽ cậu ta cảm thấy không thể giao tiếp được nữa, bực bội nói: "Đứng yên đó đừng nhúc nhích!" rồi cúp máy.

Cúp máy rồi mới nhớ ra chưa biết tôi ở đâu, lại gọi lại hỏi: "Rốt cuộc mày ở đâu?"

Tôi nói: "Không biết. Thật sự không biết."

Cậu ta nói: "Trời ơi, đừng khóc nữa đồ ngốc!"

Sau đó cậu ta bảo tôi gửi định vị cho cậu ta, tìm chỗ đỗ xe và đợi cậu ta trong xe.

Tôi rất ghét chờ đợi, nhưng hình như vẫn luôn phải chờ.

Khi thằng bạn tìm được tôi thì đã trưa, lúc đó tôi mới tỉnh táo lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!