Sau đám cưới, mọi người ở lại trên đảo thêm một tuần, cho đến khi những người khác phải quay lại làm việc, Cảnh Lê và Kỷ Quân Chương mới tách khỏi họ, bắt đầu chuyến đi trăng mật.
Điểm dừng chân đầu tiên là Vienna.
Lần này, không còn máy quay theo dõi phía sau họ, họ có thể đi bất cứ nơi nào họ muốn. Kỷ Quân Chương là một hướng dẫn viên tuyệt vời, mọi sự tò mò của Cảnh Lê đều được anh giải đáp.
Bước vào bảo tàng, nghe anh tóm tắt câu chuyện liên quan đến một bức phù điêu, Cảnh Lê không khỏi nhìn anh với đôi mắt lấp lánh. Kỷ Quân Chương quay lại, giọng điệu dịu dàng, "Sao thế?"
"Anh biết nhiều thật," cậu chắp hai tay ôm mặt, nghiêng đầu, trông rất đáng yêu, "Rất có sức hút."
Kỷ Quân Chương cười, nắm tay cậu đi tiếp, "Anh từng đóng vai một nghệ sĩ du học châu Âu, để diễn tốt vai đó, anh đã tìm rất nhiều tài liệu để đọc."
*Nghệ sĩ (Artist): Một người hoạt động chuyên nghiệp trong một lĩnh vực nghệ thuật. Họ sử dụng tài năng, cảm xúc và trí tưởng tượng để sáng tạo ra các tác phẩm nghệ thuật.
Cảnh Lê giơ bàn tay còn lại lên, "Em biết, em đã xem bộ phim đó."
Cậu nhíu mày, "Nhưng mà nhân đó đúng là khó ưa, vừa ích kỷ vừa ngạo mạn, lại còn hay căng thẳng và cực kỳ nhạy cảm nữa."
Nghe xong, Kỷ Quân Chương véo nhẹ đầu ngón tay cậu, "Có vì thế mà ghét anh không?"
Cảnh Lê liếc nhìn anh, thành thật gật đầu.
"Có."
Kỷ Quân Chương không ngạc nhiên với câu trả lời này, nhưng cảm thấy vô cùng may mắn: "May mà đó là bộ phim từ năm năm trước."
Cảnh Lê cười, lắc lư bàn tay đang nắm với anh, "Thật ra cái ghét chỉ kéo dài một tiếng thôi, vì sau đó em đã xem lại 'Dưới ánh mặt trời' và lại thích anh lần nữa."
Kỷ Quân Chương: "Em rất thích 'Dưới ánh mặt trời' à?"
"Vâng vâng, trong tất cả tác phẩm của anh, nó có thể xếp vào top ba."
"Hai bộ kia là gì?"
"'Nhà âm nhạc' và 'Con đường đời'."
Họ vừa đi vừa nói chuyện, dành cả buổi chiều trong bảo tàng, sau khi ăn tối, họ lại đến Golden Hall để nghe một buổi hòa nhạc của một nghệ sĩ piano nổi tiếng.
*Golden Hall là tên gọi phổ biến của phòng hòa nhạc Wiener Musikverein ở Vienna, Áo, được công nhận là một trong những địa điểm biểu diễn âm nhạc nổi tiếng nhất thế giới.
Khi về đến khách sạn, đã gần mười giờ.
Sau khi tắm, Cảnh Lê khoanh chân ngồi trước mặt Kỷ Quân Chương, để mặc anh sấy tóc cho mình.
Sau khi tóc khô, Kỷ Quân Chương cất máy sấy, ôm cậu từ phía sau. Cảnh Lê đổi tư thế, vô cùng quen thuộc tìm một vị trí thoải mái để gối đầu, "Ngày mai chúng ta đi đâu?"
"Em có muốn đi xem buổi đấu giá không?"
Cảnh Lê chưa từng thấy bao giờ, rất hứng thú, "Được ạ."
Kỷ Quân Chương gật đầu, rồi cúi xuống hôn lên môi cậu, "Điểm dừng chân thứ hai em muốn đi đâu?"
Họ đã ở Vienna bốn ngày, sau khi đi đến buổi đấu giá ngày mai, gần như có thể rời đi.
Cảnh Lê suy nghĩ một chút, "Anh đi, vở kịch mới của cô Triệu sắp biểu diễn rồi, chúng ta đi ủng hộ cô ấy."
Triệu Vân Tĩnh nhận được lời mời từ Đoàn Kịch Hoàng gia Shakespeare một lần nữa vào đầu năm, nên đã trở lại Anh tham gia vở kịch mới, sắp sửa có buổi biểu diễn đầu tiên.
Kỷ Quân Chương chiều theo ý Cảnh Lê, "Được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!