Chương 8: (Vô Đề)

Cảnh Lê đương nhiên nguyện ý nhận.

Cậu ôm bó hoa, cúi đầu nhìn những bông hoa vẫn còn đọng giọt sương bên trong, cậu không hiểu nhiều về hoa, chỉ nhận ra được vài loại phổ biến nhất, bó hoa Kỷ Quân Chương tặng cậu, ngoài hoa hướng dương và hoa loa kèn thường thấy, còn có hai loại cậu không biết.

"Đây là hoa gì vậy?" Cậu quay đầu hỏi, mắt sáng ngời.

"Hoa cẩm tú cầu và hoa chuông xanh."

Cảnh Lê ừm một tiếng, rồi lại cúi đầu nhìn hoa.

Cậu rất thích món quà đáp lễ này.

"Đây đều là hoa bà nội anh trồng sao?"

Buổi chiều, Kỷ Quân Chương dẫn cậu đi dạo một vòng, phía sau biệt thự có một nhà kính trồng hoa, nhiệt độ bên trong có thể điều chỉnh được, vì vậy dù là mùa đông, hoa vẫn có thể nở rộ.

"Là mẹ và bà nội cùng nhau trồng." Kỷ Quân Chương nói với cậu.

Cảnh Lê gật đầu, cậu nhớ mẹ Kỷ Quân Chương là một nhà thực vật học, một người phụ nữ rất giỏi.

Trong xe không ai nói gì nữa, Cảnh Lê ôm bó hoa, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Rừng bạch dương bên ngoài lùi dần về phía sau, Cảnh Lê sáng dậy sớm, cả buổi chiều lại luôn chọc ông nội Kỷ vui vẻ, dỗ cho ông lão mặt mày hồng hào, trẻ ra vài tuổi.

Lúc này đột nhiên yên tĩnh lại, cơn buồn ngủ ập đến.

Có lẽ là do tay lái của Kỷ Quân Chương quá tốt, cũng có lẽ chiếc xe này là một chiếc xe sang, ngồi trong xe không cảm thấy một chút xóc nảy nào, Cảnh Lê một tay ôm hoa, tay kia chống đầu, không lâu sau đã ngủ thiếp đi.

Nhận thấy Cảnh Lê đã ngủ, Kỷ Quân Chương tấp xe vào lề đường.

Cậu ngủ với tư thế này sẽ không thoải mái. Kỷ Quân Chương lấy bó hoa trên đùi cậu đặt ra ghế sau, rồi lại lấy từ ghế sau một chiếc gối ôm, nhẹ nhàng đổi tư thế cho cậu, để cậu tựa vào gối ôm.

Giữa chừng Cảnh Lê mơ mơ màng màng tỉnh dậy một lần, nhìn thấy Kỷ Quân Chương, theo bản năng mỉm cười với anh, sau đó má cọ cọ vào gối ôm rồi lại ngủ tiếp.

Vẻ mặt không hề phòng bị, vô cùng thoải mái.

Kỷ Quân Chương ngắm nhìn gương mặt đang ngủ của Cảnh Lê, ngón tay khẽ vén những sợi tóc rớt xuống trán cậu, khẽ cười một tiếng.

Có chút ngoan quá.

___

Một tuần sau đó, Cảnh Lê không gặp lại Kỷ Quân Chương, cho đến sau kỳ nghỉ Tết Dương lịch, cậu nhận được điện thoại của An Gia Minh, bảo cậu đến Khải Thuỵ làm thủ tục.

——Việc hủy hợp đồng của cậu cuối cùng cũng được giải quyết.

An Gia Minh thương lượng cũng không hề dễ dàng, tốn không ít thời gian.

Khải Thuỵ Entertainment cũng không phải là không biết gì, nửa năm qua việc họ làm ngơ và lạnh nhạt với Cảnh Lê chủ yếu là muốn mài giũa tính cách của cậu, để cậu học được cách vâng lời và phục tùng.

Trong cái giới này, những người quá sắc sảo và cá tính thực ra không được các công ty quản lý yêu thích lắm, tư bản quan tâm hơn đến danh lợi, họ thích những nghệ sĩ ngoan ngoãn nghe lời dễ kiểm soát, có chút lịch sử đen cũng không sao, còn những người như Cảnh Lê trông thì mềm yếu nhưng thực tế lại đầy gai, không vừa ý là dám liều mạng, không được yêu thích.

Đương nhiên, nếu Cảnh Lê có chỗ dựa, hoặc cậu đã nổi tiếng, thì lại là một trường hợp khác.

Thủ tục được giải quyết rất nhanh, ra khỏi văn phòng quản lý nghệ sĩ, Cảnh Lê cảm thấy toàn thân thoải mái, cậu nhìn thấy Lạc Hiểu Tiêu đang thò đầu ra nhìn ngó, vui vẻ giơ ngón tay cái với anh ta.

Mắt Lạc Hiểu Tiêu sáng lên, nhanh chóng chạy đến trước mặt cậu: "Không làm khó cậu chứ?"

"Không có."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!