Được Kỷ Quân Chương nắm tay dẫn đi, Cảnh Lê dần quen, sau đó trái tim bình tĩnh hơn, mười mấy giây sau đã là một diễn viên chuyên nghiệp.
Kỷ Quân Chương cũng nhận thấy sự thay đổi cảm xúc của cậu, đến bên ngoài phòng khách nhỏ, anh buông tay cậu ra, dịu giọng hỏi: "Ổn rồi chứ?"
Các ngón tay đã quen với hơi ấm, đột nhiên bị buông ra, Cảnh Lê theo bản năng khẽ rụt lại, cậu chớp mắt, ngẩng đầu nở nụ cười: "Ổn rồi ạ."
Cậu lại nói: "Cảm ơn anh."
Kỷ Quân Chương bảo cậu: "Đừng khách sáo như vậy."
Quá khách sáo ngược lại sẽ mang cảm giác xa lạ.
Cảnh Lê ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ."
Hai người họ đứng bên ngoài phòng khách nhỏ thì thầm với nhau, hai cụ già đã nhìn thấy từ lâu.
Ban đầu nghe Kỷ Quân Chương nói mình yêu đương, ông nội Kỷ không tin, cảm thấy Kỷ Quân Chương không muốn ông lưu lại tiếc nuối nên mới lừa dối ông, lúc này tận mắt nhìn thấy dáng vẻ thân mật của hai người, ông mới yên tâm.
Tô Mạn Chi vỗ nhẹ mu bàn tay chồng, ông nội Kỷ quay đầu nhìn bà, hai người nhìn nhau cười.
Thấy hai người vẫn chưa vào, cuối cùng ông nội Kỷ không nhịn được lên tiếng: "Hai đứa còn muốn dính lấy nhau đến bao giờ?"
Giọng ông vẫn còn rất to, nhưng phát âm đã có chút không rõ ràng.
Cảnh Lê bị tiếng nói đột ngột làm giật mình, góc nhìn vị trí đứng của cậu vừa hay bị tường chắn ngang, không biết hai cụ già bên trong thực ra có thể nhìn thấy họ.
Cậu thu lại tâm trạng, nhìn Kỷ Quân Chương một cái, vừa định bước đi thì lại bị nắm lấy cánh tay.
"?" Cậu nghiêng đầu, "Thầy Kỷ?"
"Cổ áo hơi bị lệch." Lúc đến Cảnh Lê đeo khăn quàng cổ, vào nhà mới cởi ra.
Cảnh Lê "à" một tiếng, cúi đầu nhìn, vừa định chỉnh lại thì tay Kỷ Quân Chương đã vươn tới, cậu liền đứng im.
Cảnh Lê có chút không quen, nhưng trên mặt không lộ ra, để chuyển hướng sự chú ý, cậu nhìn chằm chằm vào mặt Kỷ Quân Chương, vẽ lại từng đường nét trên khuôn mặt anh một cách tỉ mỉ, càng nhìn càng cảm thấy, người đàn ông này thật quá đẹp trai.
Cậu theo bản năng buột miệng nói: "Thầy Kỷ, anh thật sự rất đẹp trai."
Kỷ Quân Chương khựng lại một chút, ngước mắt lên.
Nhận ra mình vừa nói gì, Cảnh Lê xấu hổ đến mức muốn đào lỗ chui xuống vì giọng điệu si mê của mình, cậu lấy tay che mặt, quay lưng đi: "Thầy Kỷ, anh đừng nhìn em nữa."
Kỷ Quân Chương không nhịn được cười: "Được, không nhìn."
Hai người lại chậm trễ một lúc rồi mới bước vào phòng khách nhỏ.
Ông nội Kỷ hơi gầy, nhưng sắc mặt hồng hào, rất tỉnh táo, Tô Mạn Chi ngồi bên cạnh ông, bà mặc chiếc váy dài màu nhạt, khoác chiếc khăn choàng màu tím, khí chất tao nhã.
Ông nội Kỷ vừa nhìn thấy họ đã nói: "Dính lấy nhau thế kia, không muốn nhìn."
Lời là nói vậy, nhưng vẻ vui mừng của ông lộ rõ.
Kỷ Quân Chương nói: "Ông nội, ông dọa Cảnh Lê rồi."
Cảnh Lê đẹp trai, hôm nay lại ăn mặc trông rất ngoan, cậu đứng bên cạnh Kỷ Quân Chương, liếc mắt một cái là có thể thấy còn trẻ tuổi. Chẳng lẽ thật sự dọa sợ rồi sao? Ông nội Kỷ nhìn Cảnh Lê, có chút áy náy.
Người già gần như viết hết suy nghĩ lên mặt, Cảnh Lê không nhịn được cười, cậu tự nhiên chen vào: "Thầy Kỷ trêu ông đấy, cháu không nhát gan đến thế đâu."
Cậu đứng thẳng người một cách hào phóng, cười rạng rỡ, như mặt trời xua tan mây mù, sáng sủa và rực rỡ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!