Lượt tìm kiếm này lên nhanh, xuống cũng nhanh.
Đến khi Cảnh Lê nhận được cuộc gọi đầy kinh ngạc của Lạc Hiểu Tiêu, lên Weibo xem thì hashtag đã tụt xuống cuối bảng, sắp biến mất, nhưng lượt thảo luận trong hashtag vẫn còn.
Đa số cư dân mạng đều thấy cậu đẹp trai, đang "l**m mặt".
Những tác phẩm đã ra mắt của cậu quá ít, phần lớn đều chỉ là vai phụ, chỉ duy nhất bộ phim đầu tiên cậu đóng là có chút giá trị thảo luận, đất diễn tương đối nhiều, nhân vật được xây dựng hoàn chỉnh, lúc đó cậu còn nhận được đề cử nam phụ xuất sắc nhất.
Nhưng bộ phim đó rất ít người biết đến và liên hoan phim đề cử cậu tuy chính quy nhưng lại không nổi tiếng lắm, đa số mọi người thậm chí còn chưa từng nghe nói đến.
Ngoài những cư dân mạng bình thường thưởng thức cái đẹp, cũng có những người thích thuyết âm mưu tồn tại, họ mắng cậu là kẻ vô danh thích làm trò, mượn cơ hội để PR, ké fame Kỷ Quân Chương, Hứa Hạ và những người khác.
Những lời lẽ khó nghe và bẩn thỉu, Cảnh Lê liếc qua rồi trực tiếp bỏ qua.
Đầu dây bên kia, Lạc Hiểu Tiêu luyên thuyên phân tích dữ liệu cho cậu, trong lời nói tràn đầy vui vẻ: "... Lượng tìm kiếm và thảo luận của cậu đều tăng lên rồi, số lượng người hâm mộ cũng đang tăng."
So với sự phấn khích của Lạc Hiểu Tiêu, Cảnh Lê bình tĩnh hơn nhiều, thái độ thờ ơ: "Ừm."
Lạc Hiểu Tiêu nghe vậy, bất mãn nói: "Cậu cũng lạnh lùng quá đấy, không nên ngạc nhiên một chút sao!"
Hot search đó.
Không phải loại mua đâu!
Tâm trí Cảnh Lê tỉnh táo, đầu óc minh mẫn, cậu quá rõ ràng lượt tìm kiếm này không có nghĩa lý gì, trừ khi có tác phẩm theo kịp, nhưng cậu căn bản không có tác phẩm.
Không có tác phẩm, ngày mai cư dân mạng sẽ quên cậu.
Lạc Hiểu Tiêu cũng biết điều này, nhưng anh ta vẫn vui vẻ, Cảnh Lê nghĩ, cảm thấy cũng nên có chút nghi thức, dù sao cũng là lần đầu tiên.
"Rất ngạc nhiên đó, em đang nhảy đây." Cậu vừa nói vừa thật sự nhảy tại chỗ một cái.
Lạc Hiểu Tiêu: "..."
Lạc Hiểu Tiêu im lặng hồi lâu, sự kích động trong giọng nói biến mất: "Cậu vẫn còn ở cùng Kỷ Quân Chương sao?"
"Không có, em đang ở chỗ Ôn Dương." Lời cậu vừa dứt, trong phòng ngủ đột nhiên vang lên tiếng ly vỡ, Cảnh Lê đứng dậy đi qua xem, là Ôn Dương bất cẩn làm vỡ ly nước.
Thấy Ôn Dương còn muốn nhặt, Cảnh Lê vội vàng ngăn lại: "Đừng động."
Lạc Hiểu Tiêu: "Sao vậy?"
"Không có gì." Cảnh Lê nói, "Lát nữa nói chuyện sau, em cúp máy trước đây."
Cúp điện thoại, Cảnh Lê lấy chổi quét dọn mảnh vỡ, rồi rót cho Ôn Dương một ly nước: "Sao rồi, đỡ hơn chưa?"
Ôn Dương đã tỉnh táo lại, anh ta uống xong nước thì cảm ơn Cảnh Lê: "Cảm ơn cậu."
"Khách sáo gì chứ." Cậu lại giải thích: "Tôi bảo La Phỉ Phỉ về trước rồi, cô ấy ở lại cũng không tiện chăm sóc anh."
Ôn Dương cầm ly nước, gật đầu.
Cảnh Lê ngồi xuống bên giường: "Bài hát mới anh viết, có thể cho tôi nghe thử không?"
Ôn Dương khựng lại một chút rồi cười: "Được."
Anh ta cầm chiếc điện thoại trên tủ đầu giường bên cạnh, mở bản demo do mình thu âm cho Cảnh Lê nghe.
Ngoài dự đoán của Cảnh Lê, đây là một ca khúc có tiết tấu mạnh mẽ, giữa bài còn có rap, khác biệt hoàn toàn so với phong cách trước đây của Ôn Dương, giọng hát của Ôn Dương cũng không còn mềm mại như vậy, mà thêm vào vài phần lười biếng và bá đạo, như muốn xé tan tất cả những điều không vui.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!