Chương 50: (Vô Đề)

Khoảnh khắc nụ hôn đáp xuống, cả người Cảnh Lê đều choáng váng, không nghĩ được gì nữa cũng không thể tập trung tinh thần để nghĩ, sự chú ý của cậu hoàn toàn đặt trên môi, hoàn toàn ở trong nụ hôn đột ngột này.

Khác với ba lần trước chỉ là chạm môi hời hợt, môi cậu bị cạy mở, đầu lưỡi bị m*t mát... Đây không phải là một nụ hôn dịu dàng, mà là bá đạo và mãnh liệt, như chiếm thành đoạt đất xông phá mọi phòng tuyến của cậu, cậu chỉ có thể bất đắc dĩ há miệng, mặc cho Kỷ Quân Chương xâm nhập sâu vào khoang miệng cậu.

Không biết qua bao lâu, có lẽ là ba mươi giây, có lẽ là một phút, hai phút... cậu đã mất khái niệm về thời gian, chỉ cảm thấy rất lâu rất lâu.

Khi mưa to gió lớn dần hóa thành mưa bụi nhẹ, đôi môi và đầu lưỡi tê dại được thả ra, suy nghĩ của Cảnh Lê mới khôi phục lại một chút, cảm giác có một nụ hôn vô cùng trân trọng đặt lên mắt mình, rồi hơi thở nóng rực lùi lại, biến mất, cậu chậm rãi mở mắt, lại trực tiếp chạm phải ánh mắt Kỷ Quân Chương.

Kỷ Quân Chương chỉ cách xa hơn một chút, bàn tay chống bên má cậu cũng không rời, trong đôi mắt nhìn thẳng vào cậu, không còn vẻ điềm tĩnh và ung dung thường ngày, mà là sự trầm ổn u ám, d*c v*ng như biển mây cuồn cuộn, không còn bất kỳ sự che giấu nào, trực tiếp, nóng bỏng.

Tim Cảnh Lê run rẩy, cậu căng thẳng nuốt nước bọt, "Thầy Kỷ..."

Kỷ Quân Chương nhìn vào mắt cậu, giọng khàn khàn, "Cảnh Lê, tôi có h*m m**n với em."

"..." Cảnh Lê mở to mắt.

Cậu luống cuống và bối rối khẽ l**m môi, nhưng đôi môi đã bị hôn rất lâu có lẽ đã sưng lên, cậu vừa l**m, nóng rát đau, cậu vô thức nhíu mày, nghe thấy giọng Kỷ Quân Chương lại vang lên, "Đau sao?"

Tiếng này lọt vào tai, lý trí Cảnh Lê trở về, xấu hổ không chịu nổi.

Khổ cái là não vẫn không ngừng chiếu lại nụ hôn vừa rồi, còn là loại 4k siêu nét không góc chết, rõ ràng lúc nãy bị hôn, não cậu hoàn toàn trống rỗng.

Cảnh Lê cụp mắt, tránh ánh mắt anh, dù nói đau cũng không hẳn là đau, nói không đau thì lại có chút chút, hoàn toàn không biết phải trả lời thế nào, dứt khoát chọn không trả lời.

Nhưng giây tiếp theo, cằm lại bị giữ lấy, cậu lại bị buộc phải ngẩng đầu lên.

"Cảnh Lê, nhìn anh." Giọng Kỷ Quân Chương trầm ổn, mang theo vài phần bá đạo, không cho cậu trốn tránh.

Cảnh Lê đành phải lại nhìn thẳng vào mắt anh.

Cậu ho nhẹ một tiếng, cố gắng giành lại quyền chủ động, giả vờ hỏi: "Thầy Kỷ, cái lời hứa đó, ừm, phải nói là yêu cầu... anh muốn dùng nó để đổi lấy nụ hôn vừa rồi sao?"

Cậu cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng Kỷ Quân Chương ngồi, cậu nằm, Kỷ Quân Chương là góc nhìn từ trên cao, làm sao không nhìn ra vẻ luống cuống, bối rối của cậu, còn cả sự căng thẳng đang từ vẻ mặt, từ cơ thể, từ mỗi tế bào.

Ngón tay đang giữ cằm cậu nới lỏng, nhưng không rời đi, mà đổi cách, đầu ngón tay bắt đầu v**t v* làn da cậu, lướt trên má, rồi xuống cổ, dừng lại ở xương quai xanh và yết hầu.

Bị trêu đùa, Cảnh Lê bất đắc dĩ ngửa đầu, hoàn toàn phơi bày chiếc cổ thon dài xinh đẹp trước mặt Kỷ Quân Chương, da cậu đỏ bừng, hơi nóng bao trùm toàn thân, thêm cả chiếc chăn đắp trên người, cậu nóng đến mức trán phủ một lớp mồ hôi mỏng.

Kỷ Quân Chương giúp cậu lau đi, lại một lần nữa cúi người hôn cậu, chỉ là lần này không mãnh liệt như vừa rồi, chỉ ngậm lấy môi trên của cậu m*t nhẹ, rồi buông ra.

Anh nhìn Cảnh Lê ở khoảng cách gần, tình cảm sâu đậm trong đáy mắt không chút giấu giếm bày ra cho cậu thấy, "Anh tham lam, còn muốn đổi một chuyện khác."

Tim Cảnh Lê hẫng một nhịp, hơi thở cậu theo bản năng nhẹ đi, há miệng, giọng cũng rất khẽ, "Là gì?" Cậu không biết, vẻ mặt mình lúc này mong đợi và hồi hộp đến nhường nào.

Bàn tay thon dài trượt đến vị trí tim cậu, cách lớp chăn khẽ chạm vào, Kỷ Quân Chương nhìn cậu chăm chú, "Trái tim."

Khoảnh khắc này, Cảnh Lê nghe rõ tiếng tim mình đập, đập rất nhanh.

Cậu chớp mắt, ngón tay nâng lên, cũng chạm vào ngực Kỷ Quân Chương, không rời mắt nhìn vào mắt anh, "Vậy em cũng muốn của anh, anh có cho không?"

Kỷ Quân Chương nắm tay cậu, đưa lên môi hôn nhẹ, chân thành và sâu sắc, "Đã là của em từ lâu rồi."

Bùm——

Vô số pháo hoa nở rộ trong đầu, ánh sáng muôn màu chiếu sáng cả thế giới.

Cảnh Lê bật cười, cậu nắm tay Kỷ Quân Chương, mượn lực anh ngồi dậy, không thể chờ đợi được hỏi anh: "Thầy Kỷ, ý anh là," cậu phấn khởi nói, "anh thích em đúng không?"

"Đúng." Kỷ Quân Chương cũng cười, chân thành thổ lộ, "Anh thích em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!