Chương 5: (Vô Đề)

Ký hợp đồng xong không lâu, Kỷ Quân Chương nhận được điện thoại, có việc cần đi trước, Cảnh Lê ừ một tiếng.

Ra khỏi phòng làm việc của Kỷ Quân Chương, trời còn sớm, chưa đến bốn giờ.

Sau khi lên xe, Cảnh Lê mới lấy tài liệu và tấm séc trong túi hồ sơ ra, dãy số 0 đằng sau số năm trên tấm séc khiến mắt cậu sáng lên, niềm vui như muốn tràn ra ngoài.

Nhiều tiền quá!

Cuộc sống về hưu tốt đẹp, đợi anh thêm hai năm nữa nhé!

Lạc Hiểu Tiêu là dân làm công ăn lương cấp thấp, lần đầu tiên nhìn thấy séc ngoài đời thật, anh nhìn đi nhìn lại mấy lần rồi mới quay đi, nói về tiếng "ông xã" kinh thiên động địa vừa nãy của Cảnh Lê: "... Sau này cậu đều gọi anh ta như vậy sao?"

Cảnh Lê cười: "Sao có thể, đùa thôi, anh không thấy thầy Kỷ quá ung dung sao, đột nhiên như vậy, anh ấy sẽ lộ ra vẻ mặt khác."

Lạc Hiểu Tiêu không thấy hai lần "tấn công" bất ngờ trước đó của Cảnh Lê, liếc cậu: "Không có, anh ta vẫn kiểm soát rất tốt."

——Còn phản công lại nữa chứ.

Anh không chút nể nang vạch trần: "Vừa nãy mặt cậu đỏ bừng."

Cảnh Lê: "..."

Cậu nào biết Kỷ Quân Chương lại quen nhanh như vậy.

Xe rời khỏi bãi đỗ, Lạc Hiểu Tiêu hỏi: "Đi đâu bây giờ, về nhà?"

"Đến trung tâm thương mại trước đã, em muốn đi mua mấy món quà."

"Quà? Cho ai?" Lạc Hiểu Tiêu nghi ngờ.

"Ông bà nội của thầy Kỷ."

Lạc Hiểu Tiêu biết lý do hai người kết hôn giả, anh "ồ" một tiếng rồi không nói gì nữa.....

Quà Cảnh Lê đã nghĩ xong từ buổi sáng, nên mua rất nhanh, toàn bộ quá trình chưa đến nửa tiếng.

Quà cho ông nội Kỷ Quân Chương là một bộ cờ vây bằng bạch ngọc, còn bà nội là một chiếc khăn lụa và một chiếc bình hoa có thiết kế rất độc đáo, giá cả hai món tương đương nhau, sẽ không thất lễ.

Lạc Hiểu Tiêu hiếm khi thấy Cảnh Lê quẹt thẻ thoải mái như vậy, trêu cậu: "Cảm giác đột nhiên giàu trở nên giàu có thế nào?"

"Quá đã!" Cảnh Lê vung tay, đặc biệt hào phóng: "Đi thôi, tối nay em mời anh ăn ngon, nhà hàng tùy anh chọn, món ăn cũng tùy anh gọi, ăn một món, gói một món!"

Lạc Hiểu Tiêu không nhịn được cười: "Không phải nên nói ăn một món, vứt một món sao?"

"Vậy thì không được, lãng phí đồ ăn đáng xấu hổ."

"Cũng đúng, vậy thì ăn một món gói một món đi!"

Nói là nói vậy, nhưng Lạc Hiểu Tiêu vẫn không để Cảnh Lê mời mình đến nhà hàng đắt tiền, anh lớn hơn Cảnh Lê năm tuổi, lại biết quan hệ của Cảnh Lê với bố mẹ không tốt, gia đình không đáng tin cậy, trong mắt anh, Cảnh Lê giống như em trai, thật sự không thể tiêu quá nhiều tiền của cậu.

Cảnh Lê không lái xe nên uống một ly rượu vang đỏ, gió đêm thổi qua, hơi say một chút, Lạc Hiểu Tiêu đưa cậu về nhà, xác định cậu một mình không sao rồi mới rời đi.

Có lẽ là do đổi chỗ ở, nên tối nay Cảnh Lê hơi khó ngủ, hơn ba giờ sáng mới ngủ được, ngày hôm sau cũng dậy sớm, trằn trọc mãi không ngủ lại được, cuối cùng cậu đành dậy.

Vệ sinh cá nhân xong, Cảnh Lê mặc bộ đồ ở nhà rộng rãi, trước tiên luyện giọng và tập thoại, sau đó chiếu video lớp học diễn xuất, chăm chú xem.

Sau khi Mục Ca rời đi, Khải Thuỵ không còn đầu tư tiền bạc vào cậu nữa, lớp học diễn xuất bản đầu của cậu cũng bị tạm dừng, Lạc Hiểu Tiêu đã tích cực tranh thủ cho cậu nhưng không có phản hồi.

Không còn cách nào khác, Lạc Hiểu Tiêu chỉ có thể dùng mối quan hệ của mình, tìm đến một bộ video dạy diễn xuất hoàn chỉnh, để Cảnh Lê có thời gian thì xem.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!