Chương 49: (Vô Đề)

Trong biệt thự có đàn piano và đàn guitar.

Thế là vào đêm cuối cùng ở tỉnh H, mười người ăn tối xong liền tổ chức một buổi "hòa nhạc" ở phòng khách.

Trước khi chuẩn bị, một nhóm người ngồi lại thảo luận:

"Chu Diễm ra sân đầu tiên được không?"

"Dân chuyên nên lên cuối, còn mở màn thì... tôi nhớ Cảnh Lê từng đoạt giải cuộc thi piano, cô Thẩm cũng học đàn từ nhỏ, ưu tiên phụ nữ, vậy cô Thẩm trước, Cảnh Lê thứ hai nhé?"

"Được."

"Tiếp theo là cô Trần, Lang Nhan, Mễ Duyệt?"

"Không vấn đề."

"Ai hát cuối?"

"Thầy Kỷ được không?"

"Được."

Thứ tự ra sân của mọi người đã sắp xếp xong, những người cần dùng nhạc cụ đều đi thử âm, phát hiện chất lượng âm thanh khá tốt, không cần phải đặc biệt điều chỉnh lại.

Mọi thứ đã sẵn sàng, Vu Gia Viễn đảm nhận vai trò mc, bắt đầu giới thiệu chương trình, người đầu tiên là Thẩm Như, anh ta khoe tình cảm một cách điêu luyện, lời giới thiệu nói rất nhiều, khen người ta lên tận trời, khiến mọi người ở dưới đều cười. Người đầu tiên là Trần Như. Anh ấy thể hiện tình cảm của mình theo nhiều cách khác nhau, nói rất nhiều lời trong phần giới thiệu và khen ngợi người đó hết lời khiến mọi người đều bật cười.

Thẩm Như có chút xấu hổ, lên đánh anh ta một cái, rồi ngồi xuống sau cây đàn piano, cười với ống kính, "Thật ra đã lâu rồi tôi không đàn, có lẽ hơi vụng."

Vu Gia Viễn có lớp lọc dày tám trăm mét, vợ anh ta cái gì cũng giỏi nhất, "Không sao, em đàn cái gì cũng hay."

Bị liếc xéo một cái đầy vẻ hờn dỗi.

Anh ta bật cười, rồi lại giơ ngón tay cái lên.

Thẩm Như đàn bản "Impromptu Fantaisie" của Chopin, cô nói tay nghề mình đã kém đi, chỉ là khiêm tốn, thực tế đàn rất hay. Bản nhạc khó này, cô hoàn thành với độ chính xác rất cao.

Giữa tiếng vỗ tay nhiệt liệt của mọi người, Cảnh Lê nhìn thấy ánh sáng trong mắt cô.

Đến lượt Cảnh Lê.

Cảnh Lê ngồi trước cây đàn piano, suy nghĩ vài giây, những ngón tay trắng trẻo xinh đẹp đã lướt trên phím đàn đen trắng, những nốt nhạc vui tươi nhảy nhót, là một bài nhạc thiếu nhi sống động.

Cậu đàn liên khúc những bài hát thiếu nhi, tổng cộng ba bài, "Đất dày trời cao", "Đừng coi tui chỉ là một chú cừu." thường tôi chỉ là một con cừu", "Tuổi thơ". Cậu đàn với giai điệu nhẹ nhàng, vui vẻ, khiến tất cả mọi người lúc đầu đều ngạc nhiên, nhưng khi nhận ra đó là những bài hát gì thì ai nấy đều bật cười.

, , .

Kỷ Quân Chương cũng cười, ánh mắt nhìn cậu càng thêm dịu dàng.

Đợi Cảnh Lê xuống sân khấu, Chu Diễm ngồi bên cạnh cậu hỏi nhỏ: "Sao lại đàn nhạc thiếu nhi?"

Liên khúc ba bài hát thiếu nhi, không hề thể hiện thực lực của cậu, trình độ như vậy phần lớn những người từng học piano đều có thể đàn được, bởi vì độ khó thật sự quá thấp.

Cậu ta tưởng Cảnh Lê sẽ cố gắng thể hiện năng lực của mình, dù sao cũng hiếm khi có một sân khấu để thể hiện.

"Rất hợp với bầu không khí này." Cảnh Lê cười, ra hiệu cho cậu ta nhìn, "Khi nghe mọi người đều rất vui."

Chu Diễm nhìn quanh một vòng, phát hiện đúng thật là như vậy.

Tâm trạng của Cảnh Lê đang rất tốt tiếp tục chống cằm xem Trần Hiểu Hàm biểu diễn, cô ấy đang vừa đàn vừa hát một bài hát cũ, đột nhiên tai cậu nóng lên, là hơi thở nóng rực phả vào tai cậu, Kỷ Quân Chương hỏi nhỏ bên tai cậu: "Là vì em không muốn giành lấy sự chú ý của Thẩm Như sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!