Chương 47: (Vô Đề)

Ấn ấn vào mạch đập nhanh hơn bình thường của mình, Cảnh Lê nhanh chóng đổi lại quả dừa, cúi đầu hút một hơi thật mạnh.

"Khụ khụ khụ..."

Bị sặc.

Giọng Kỷ Quân Chương bất lực, "Em đó."

Rồi đưa khăn giấy cho cậu, vặn nắp chai nước đưa cho cậu, cuối cùng vỗ nhẹ lưng cậu, "Đỡ hơn chưa?"

Cảnh Lê ngoan ngoãn ngồi thẳng lưng lại, "Đỡ rồi ạ."

Ho sù sụ một hồi, sự chú ý của Cảnh Lê bị chuyển hướng, không còn để ý đến "nụ hôn gián tiếp" bất ngờ vừa rồi nữa, thấy Dương Dịch đi chỗ khác, bên cạnh vỉ nướng trống ra một chỗ, cậu liền chạy đến nướng thịt ba chỉ.

Thịt nướng xong, Trần Hiểu Hàm bưng đĩa lân la đến gần, ánh mắt rơi vào xiên thịt trong tay cậu.

Vừa rồi cô và Chu Thi cũng có thử nướng, nhưng danh hiệu sát thủ nhà bếp quả không phải hư danh, bất kể nguyên liệu gì cũng không thành công một lần nào, không nướng đến cháy đen thì cũng nửa sống nửa chín.

Để tránh họ lãng phí nguyên liệu, mọi người từ chối không cho cô và Chu Thi đến gần vỉ nướng nữa.

Cảnh Lê chia cho cô một nửa xiên thịt ba chỉ, lúc này Thẩm Như cũng đến, cũng nhìn chằm chằm vào xiên thịt trong tay cậu, Cảnh Lê liền đưa nốt nửa còn lại cho cô ấy.

Lang Nhan và Dư Mễ Duyệt lại đến, Cảnh Lê tưởng họ cũng muốn, liền đưa cho họ xem chiếc đĩa trống không của mình, Dư Mễ Duyệt mím môi cười, lắc đầu, chia cho cậu mấy lát khoai tây nướng.

Trên tay Lang Nhan còn một đĩa tôm chưa nướng, hỏi cậu, "Có muốn ăn không?"

"Muốn!"

Cậu nhớ Kỷ Quân Chương rất thích ăn tôm.

Trong lúc nướng tôm, Cảnh Lê tiện thể nướng thêm chút rau củ.

Lang Nhan cũng đang nướng, cô vừa nướng vừa nói chuyện với Dư Mễ Duyệt, tay còn lại vẫn nắm tay Dư Mễ Duyệt, Cảnh Lê ở bên cạnh, lặng lẽ ăn cả tấn cơm chó.

Cậu yên lặng làm nền được vài phút, Kỷ Quân Chương đi đến.

Đĩa trên tay Kỷ Quân Chương đựng không ít đồ ăn chín, đều là mọi người đưa cho anh.

Một miếng thịt ba chỉ nướng cháy cạnh được đưa đến bên môi, Cảnh Lê quay đầu lại, Kỷ Quân Chương mỉm cười nhìn cậu.

Liếc thấy camera, cậu há miệng ăn miếng thịt nướng, tay còn lại lại vô thức sờ lên vành tai, đôi mắt cụp xuống tự giác cong lên.

Có miếng đầu tiên, liền có miếng thứ hai, miếng thứ ba... Kỷ Quân Chương cứ đứng bên cạnh cậu, từng chút một đút hết đồ ăn trong đĩa, cuối cùng còn ân cần đưa cho cậu một ly nước ép trái cây tươi.

Uống xong nước ép, Cảnh Lê l**m môi, lại xoa xoa bụng, cảm thấy mình đã no.

Tôm và rau củ cậu nướng cũng xong rồi, chia cho những người khác một ít, phần còn lại để vào đĩa, cùng Kỷ Quân Chương trở về chỗ ngồi.

Chu Thi đi ngang qua muốn mấy con tôm nhưng bị từ chối, Cảnh Lê giữ chặt, "Không được, đây là em đặc biệt nướng cho thầy Kỷ."

Rồi đưa cho anh ta mấy xiên thịt bò và thịt cừu.

Đưa đĩa tôm nướng cho Kỷ Quân Chương, Cảnh Lê cong mắt cười, còn đẹp hơn cả vầng trăng trên trời lúc này, "Thầy Kỷ, anh nếm thử xem."

Nghe thấy cuộc trò chuyện của cậu và Chu Thi, Kỷ Quân Chương nhìn đĩa tôm, khóe miệng cong lên càng sâu, "Được."

Nướng được hơn một tiếng đồng hồ, mọi người đều đã no, than vẫn còn cháy, được nhân viên dọn đi dùng, họ vẫn chưa ăn tối.

Một số người ăn, một số người tiếp tục phụ trách quay phim, trung tâm ống kính, khách mời quây quần bên nhau, nhàn nhã trò chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!