Chương 45: (Vô Đề)

MV vừa quay xong, Triệu Vân Tĩnh cho Cảnh Lê nghỉ một ngày, để cậu ở nhà nghỉ ngơi cho tốt.

Không cần đến lớp, Cảnh Lê in kịch bản trợ lý Tạ Tuấn gửi tối qua ra, mang lên sân thượng lớn ở tầng hai, vừa tắm mình trong ánh nắng ấm áp, vừa thoải mái ngồi trên ghế xích đu xem kịch bản. Đầu ngón chân cậu chạm vào sàn nhà, chiếc xích đu nhẹ nhàng đu đưa.

Bộ phim mới của Tạ Tuấn tên là "Niềm vui cuộc đời", là một câu chuyện rất ấm áp và chữa lành.

Nó kể về hai chàng thiếu niên cô đơn gặp nhau ở trường đại học, nảy sinh tình cảm với nhau, sau đó vì nhau mà cố gắng, cùng nhau trở nên tốt đẹp hơn.

Vai diễn của Cảnh Lê không phải là nhân vật chính, mà là một vai phụ có khá nhiều đất diễn, tên là Bùi Ứng Tinh, một cậu ấm nhỏ hoàn toàn không thiếu tiền nhưng thiếu tình thương và cô đơn. Cậu có CP riêng, đối phương là học sinh đứng đầu toàn trường, tên là Phó Bạc.

Mối quan hệ giữa Bùi Ứng Tinh và Phó Bạc giai đoạn đầu khá trẻ con, gần như là ngày nào cũng  cãi nhau, cậu cảm thấy học sinh giỏi lạnh lùng giả tạo, học sinh giỏi lại cảm thấy cậu không hiểu sự đời.

Nhưng cậu cãi không thắng học sinh giỏi, mỗi lần như đều là tự mình tức giận.

Bước ngoặt là một vụ tai nạn thang máy bất ngờ, Bùi Ứng Tinh và Phó Bạc bị kẹt trong thang máy, Bùi Ứng Tinh sợ bóng tối, mắc chứng sợ không gian kín, cậu nắm chặt tay học sinh giỏi, cậu ấm nhỏ lần đầu tiên tỏ ra yếu đuối.

Diễn biến sau đó rất tự nhiên, quan hệ của hai người dần dần tốt hơn, cậu ấm nhỏ sẽ bộc lộ mặt yếu đuối của mình với Phó Bạc.

Mức độ thân mật lớn nhất trong câu chuyện này là một nụ hôn giữa hai nhân vật chính, nhưng nụ hôn này rất nhẹ nhàng, chỉ là môi chạm nhẹ vào môi. Còn giữa Bùi Ứng Tinh và Phó Bạc, chỉ có nắm tay và ôm.

Bộ phim muốn truyền tải một tình cảm rất thuần khiết, đẹp đẽ, không mang theo d*c v*ng, chỉ là hai trái tim xích lại gần nhau, giống như câu nói ở trang đầu kịch bản

- Niềm vui cuộc đời, là khi em gặp anh, từ đó mỗi ngày đều trở nên tốt đẹp hơn.....

Cảnh Lê rất thích câu chuyện này, đọc đến mê mẩn, đến khi đọc xong mới phát hiện không biết từ lúc nào Kỷ Quân Chương cũng đã ra sân thượng, đang ngồi dưới chiếc ô che nắng cách cậu không xa.

Trước mặt anh đặt chiếc máy tính xách tay, đeo tai nghe, chăm chú nhìn gì đó, dường như cảm nhận được ánh mắt của cậu, anh ngước đầu lên.

Bốn mắt nhìn nhau, Kỷ Quân Chương tháo tai nghe, dịu dàng hỏi: "Xem xong rồi?"

"Dạ, xem xong rồi." Cảnh Lê xuống khỏi ghế xích đu, đi đến bên cạnh anh, không nhịn được khen ngợi, "Câu chuyện này hay lắm, lại còn siêu dịu dàng!"

"Thích thì diễn." Kỷ Quân Chương mỉm cười nhìn cậu.

Cảnh Lê gật đầu, đặt kịch bản xuống, ngồi nghiêng người, khuỷu tay chống lên mặt bàn, hai tay chống cằm, tò mò hỏi: "Còn anh, phim mới là gì?"

"《Thầy giáo》, tháng Bảy vào đoàn phim, thời gian quay ba tháng, địa điểm quay ở tỉnh J."

"Em đóng học sinh, anh đóng thầy giáo," Cảnh Lê không nhịn được cười, "Thầy Kỷ, thật trùng hợp."

Kỷ Quân Chương gấp máy tính lại, dùng khăn ướt lau tay, cầm một quả quýt chậm rãi bóc, bóc xong chia một nửa cho Cảnh Lê, "May mà chúng ta không ở cùng một đoàn phim."

Cảnh Lê ăn múi quýt, nghiêng đầu, vẻ mặt khó hiểu.

Kỷ Quân Chương khẽ cong môi, "Thầy trò không được yêu đương."

Cảnh Lê chớp mắt, "phụt" một tiếng bật cười, cậu ngồi thẳng người lại, duỗi thẳng đôi chân dài ra dưới ánh nắng ngoài ô che, lại nhàn nhã lắc lắc mũi chân.

"Cũng đúng." Cố gắng đè nén nhịp tim đang loạn xạ, Cảnh Lê đồng ý nói.

Buổi trưa ăn cơm xong, Cảnh Lê gọi điện thoại lại cho Tạ Tuấn, đồng ý tham gia "Niềm vui cuộc đời", Tạ Tuấn rất vui, bảo sẽ nhanh chóng chuẩn bị hợp đồng.

Nói xong chuyện chính, Tạ Tuấn lại hỏi cậu: "Sức khỏe cậu thế nào, còn khó chịu không?"

"Không còn nữa."

"Vậy thì tốt." Anh ta nói đùa, "Tửu lượng của cậu tệ như vậy, sau này tiệc đóng máy, tôi tuyệt đối không dám để bọn họ mời rượu cậu, nếu không Quân Chương sẽ tìm tôi tính sổ."

Cảnh Lê nghiêng đầu nhìn Kỷ Quân Chương, khóe môi khẽ nhếch lên, "Một ly vẫn được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!