MV vừa quay xong thì đến giờ ăn tối, Trương Hi đã đặt nhà hàng, mời tất cả thành viên chủ chốt cùng đến dự tiệc.
Bữa tiệc được đặt tại một nhà hàng tư nhân cao cấp gần đó, sau khi mọi người ngồi vào bàn và ăn được lưng bụng, Trương Hi liền nâng ly rượu lên mời. Từ cô khởi đầu, những người khác cũng bắt đầu uống rượu.
Cảnh Lê rất hiểu tửu lượng của mình, không cùng họ so đo, nhưng đôi khi cũng không tránh được, buộc phải uống.
Tính toán mình đã uống hết nửa chai rượu vang đỏ, biết rõ nếu uống tiếp sẽ say đến mất trí nhớ, Cảnh Lê không dám tiếp tục ở lại phòng riêng, vì ngồi ở đây chắc chắn sẽ bị mời rượu nữa, thế là cậu viện cớ đi vệ sinh, rời khỏi phòng.
Tuy không say đến mức quá tệ, đầu óc vẫn còn tỉnh táo, nhưng đầu cậu rất choáng, hai chân thì nhẹ bẫng, đi đứng loạng choạng.
Cậu vào nhà vệ sinh rửa mặt, hơi nóng trên má bị nước lạnh làm dịu đi một chút, rồi rẽ vào lối thoát hiểm bên cạnh, dựa vào tường nhắn tin cho Nhạc Hiểu Tiêu bảo anh ấy đến đón mình.
Lặng lẽ dựa tường một lúc, trên lầu đột nhiên truyền đến tiếng bước chân vội vã, một người phía trước chạy xuống lầu rất nhanh, một tiếng bước chân khác có lẽ đang đuổi theo, tiếng động càng lúc càng gần, Cảnh Lê ngẩng đầu, người đi trước lúc này cũng vừa vặn xuất hiện ở góc cầu thang.
Cậu nhìn thấy người đó, ngẩn ra.
"Ôn Dương?"
Ôn Dương cũng sững người, "Cảnh Lê?"
Tiếng bước chân phía sau càng lúc càng gần, sắc mặt anh ta thay đổi, định bỏ chạy tiếp, Cảnh Lê bình tĩnh nói: "Đừng chạy nữa, lại đây."
Tình huống này không cần nghĩ gì nữa, Cảnh Lê đã hiểu chuyện gì xảy ra.
Ôn Dương quay đầu lại, phát hiện đối phương đã đến rồi, anh ta chạy tiếp quả thật không kịp, chỉ có thể chạy đến bên cạnh Cảnh Lê. Cảnh Lê an ủi vỗ nhẹ vào anh ta, "Đừng lo."
Lúc này, người đuổi theo Ôn Dương cũng xuất hiện.
Người đến có lẽ chỉ là vệ sĩ, dáng người cao lớn, anh ta thấy Ôn Dương dừng lại thì lạnh lùng nói: "Ôn tiên sinh, mời anh theo tôi lên, rượu của anh vẫn chưa uống xong."
Sắc mặt Ôn Dương không tốt, lông mày nhíu chặt, "Xin chuyển lời đến tổng giám đốc Dương, tôi không khỏe, phải về trước."
Vệ sĩ không nghe, "Anh theo tôi lên, tự mình nói với ông chủ."
Anh ta tiếp tục đi về phía Ôn Dương.
Cảnh Lê kéo Ôn Dương ra sau lưng mình, lạnh giọng nói: "Đứng lại."
Bây giờ cậu vẫn còn choáng váng, tay chân không có sức, đối đầu trực diện thì không có phần thắng, chỉ có thể mượn oai hùm, "Chuyển lời đến ông chủ của anh, nói Cảnh Lê và Kỷ Quân Chương đã đưa người đi rồi, anh ta muốn uống rượu thì tìm người khác, tối nay Ôn Dương không rảnh."
Tên của Kỷ Quân Chương thành công khiến vệ sĩ dừng lại.
Sau khi nhìn rõ khuôn mặt Cảnh Lê, vệ sĩ nhận ra cậu, dù không rõ Kỷ Quân Chương có thật sự ở đây hay không, nhưng Cảnh Lê là bạn đời của Kỷ Quân Chương, đắc tội cậu chẳng khác nào đắc tội Kỷ Quân Chương.
Vệ sĩ cân nhắc lợi hại một chút, quay người lên lầu.
Cảnh Lê thở ra một hơi, nói với Ôn Dương: "Đỡ tôi một chút, chúng ta ra ngoài."
Họ ra khỏi lối thoát hiểm, Nhạc Hiểu Tiêu cũng vừa đến.
Nhìn thấy Cảnh Lê, Nhạc Hiểu Tiêu nhanh chóng chạy tới đỡ lấy cánh tay còn lại của cậu, "Cậu uống bao nhiêu rồi?"
"Nửa chai." Cảnh Lê bổ sung, "Rượu vang đỏ."
Nhạc Hiểu Tiêu gật đầu, anh ấy biết tửu lượng của Cảnh Lê, một ly đã bắt đầu có hơi men, một chai rượu vang đỏ thì say đến mất trí nhớ, nửa chai rượu vang đỏ thì người vẫn tỉnh táo nhưng cũng sẽ không thoải mái.
"Tôi đã vào phòng riêng chào hỏi Trương Hi và mọi người rồi, chúng ta có thể trực tiếp đi luôn."
Cảnh Lê ừ một tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!