Chương 42: (Vô Đề)

Buổi tối, Cảnh Lê ăn tối ở nhà họ Kỷ xong thì nhận được điện thoại của An Gia Minh.

An Gia Minh luôn thẳng thắn, vừa mở miệng đã đi thẳng vào vấn đề, "Mười giờ sáng mai cậu đến phòng làm việc một chuyến, Trình Tinh Hạo và quản lý của cậu ta muốn gặp cậu."

Cảnh Lê có chút ngẩn người, "Gặp tôi làm gì?"

"Vì MV bài hát mới của Trình Tinh Hạo." An Gia Minh nói: "Trương Hi cảm thấy cậu rất phù hợp, Trình Tinh Hạo chưa gặp cậu, vẫn còn đang do dự, cậu ta cần gặp mặt cậu."

Nghe xong, Cảnh Lê không khỏi kinh ngạc, Trình Tinh Hạo ra bài nào là hit bài đó, vai chính trong MV của anh ta lẽ nào không bị tranh giành đến sứt đầu mẻ trán sao? Vậy mà lại chủ động đến tìm cậu.

Cậu lập tức nhớ đến cuộc gặp gỡ tình cờ với Trương Hi ở công viên trung tâm chiều nay, mà Trương Hi lại quen Mục Ca, chẳng lẽ là vì Mục Ca?

Cúp điện thoại, Cảnh Lê tìm WeChat của Mục Ca.

[Cảnh Lê]: Cảm ơn chị, chị Mục.

Không lâu sao, Mục Ca đã trả lời.

[Mục Ca] :?

Giây tiếp theo cô ấy đã hiểu ra.

Mộ Ca: Là vì vai chính MV của Trình Tinh Hạo sao? Cái đó không phải do tôi làm, là Trương Hi vừa nhìn đã thấy em rất phù hợp.

[Mục Ca]: Cố lên.

Nếu là như vậy, thì chỉ có thể dùng nhan sắc để giải thích thôi.

Cậu quả thật rất đẹp trai.

Tự luyến nhỏ nhặt vài giây, Cảnh Lê trở lại phòng khách nhỏ, Tô Mạn Chi ôn hòa hỏi: "Là chuyện công việc sao?"

"Dạ, quản lý bảo ngày mai cháu đến phòng làm việc một chuyến."

Tô Mạn Chi khẽ gật đầu, thấy cậu đứng dậy, bà vẫy tay với cậu, "Lại đây ngồi, ăn chút bánh."

Cảnh Lê nghe lời đi tới ngồi xuống, lấy một miếng bánh đào ăn. Để tiện ăn, cũng để ăn được tao nhã đẹp mắt hơn, đầu bếp đã làm bánh đào rất nhỏ, mỗi miếng vừa một lần ăn.

Vài ván cờ chiều nay vẫn chưa làm ông nội Kỷ thỏa mãn cơn nghiện cờ, lúc này ông lại dậy, kéo Cảnh Lê chơi cờ cùng, Cảnh Lê không từ chối.

Quản gia chuẩn bị quân cờ và bàn cờ, hai người lại bắt đầu ván mới.

Một ván, chơi đến mười giờ.

Được Tô Mạn Chi nhắc nhở đã đến giờ đi ngủ, ông nội Kỷ vẫn còn không nỡ dừng lại, hẹn Cảnh Lê lần sau chơi tiếp, rồi để người giúp việc đưa ông đi tắm.

Nhìn theo họ vào thang máy, ánh mắt Tô Mạn Chi mới chuyển về phía Cảnh Lê, dịu dàng mời: "Tối nay cháu có ở lại không?"

Bà từ ái cười, "Cứ ở phòng của Quân Chương đi, quần áo cháu  cũng có thể mặc của nó."

Cảnh Lê có chút động lòng.

Cho đến trước mười tám tuổi, Kỷ Quân Chương đều sống ở đây, trong phòng có rất nhiều dấu vết trưởng thành của anh.

Lần đầu tiên đến chơi nhà, Kỷ Quân Chương có dẫn cậu đi tham quan, chỉ là lúc đó cậu còn chưa động lòng, vì lịch sự nên không vào trong, chỉ đứng ở cửa nhìn..... Có chút hối hận.

Nhưng, cậu muốn ở lại phòng của Kỷ Quân Chương, dù sao cũng phải nói một tiếng với chủ nhân.

Cảnh Lê gọi điện thoại cho Kỷ Quân Chương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!