Chương 4: (Vô Đề)

Nhà hàng cách quán trà không xa, cùng khu vực nhưng hẻo lánh hơn, ở trên núi, nằm chung với một khu nghỉ dưỡng, lái xe mất nửa tiếng.

Đến trước cửa nhà hàng, Kỷ Quân Chương xuống xe, đưa chìa khóa cho nhân viên đổ xe, rồi dẫn Cảnh Lê vào trong.

Phòng riêng mà An Gia Minh đặt ở trên tầng hai, họ vừa bước vào cửa, nhân viên phục vụ đã nhận ra Kỷ Quân Chương, vẻ mặt kích động và ngạc nhiên, dẫn họ đến phòng riêng, cuối cùng không nhịn được mà xin Kỷ Quân Chương ký tên.

Mặc dù Cảnh Lê có gương mặt xinh đẹp đến kinh ngạc, nhưng đối phương lại không nhận ra cậu, chỉ nghĩ là bạn của Kỷ Quân Chương, cầm chữ ký rời đi trong lòng thầm nghĩ: quả nhiên người đẹp thường đi với nhau.

"Gọi món đi." Kỷ Quân Chương đặt máy tính bảng gọi món trước mặt Cảnh Lê, rồi cầm lấy chiếc khăn bên cạnh lau tay.

Cảnh Lê nhận lấy, cúi đầu xem, nhà hàng này có cả set và các món lẻ, mỗi món đều rất tinh tế, nhỏ nhắn, vừa đủ vài miếng.

Nhìn thôi đã thấy rất ngon!

Món nào cậu cũng muốn thử, nhưng dạ dày có hạn, nên hơi do dự.

Lúc Cảnh Lê do dự hoặc suy nghĩ thường thích c*n m** d***, đôi môi cậu rất đẹp, đỏ mọng, phớt hồng nhạt, Kỷ Quân Chương nhìn vào đó mấy giây, dịu dàng nói: "Nếu em thích, sau này có thể đến nữa."

Cảnh Lê chớp mắt, đột nhiên ý thức được, đúng rồi, ở đây hơi đắt một chút, nhưng cậu sắp giàu rồi, sau này muốn đến bao nhiêu lần cũng được, mỗi ngày cũng được.

Cậu nhanh chóng quyết định, chọn một set ăn, bao gồm mấy món cậu thích nhất.

Máy tính bảng được trả lại tay Kỷ Quân Chương, cậu nhìn Kỷ Quân Chương gọi món, rồi lấy điện thoại ra, ghi lại những món anh thích vào ghi chú.

Mặc dù Kỷ Quân Chương là thần tượng của cậu, nhưng cậu không phải là fan cuồng, cậu chỉ theo dõi tác phẩm, rất ít khi quan tâm đến đời tư của đối phương.

"Đang ghi gì vậy?" Kỷ Quân Chương gọi món xong, thấy cậu chăm chú ghi chép, liền hỏi.

"Món ăn anh thích."

Cảnh Lê ghi xong, cất điện thoại, lại nói: "Em nghĩ chúng ta cần đưa cho đối phương danh sách những thứ mình thích, trên bách khoa tuy có nhưng không đầy đủ, lỡ có phóng viên hỏi mà không trả lời được thì sao."

Kỷ Quân Chương gật đầu: "Nên như vậy."

"Còn cần một kịch bản hoàn hảo."

Cậu nghĩ ngợi một lát, nhíu mày bổ sung: "Đừng để em đơn phương thích anh."

Kỷ Quân Chương khẽ nhướng mày, giọng trầm khàn rất dễ nghe: "Tại sao?"

Cảnh Lê hơi ngẩng cằm: "Bởi vì em đẹp trai như vậy mà."

Vẻ tự luyến pha chút kiêu ngạo này giống hệt một chú mèo đỏng đảnh, thật sự là quá đáng yêu, trong mắt Kỷ Quân Chương tràn ngập ý cười: "Được, không đơn phương, đôi bên tình nguyện."

Cảnh Lê hài lòng, đôi mắt cong cong, lại nghĩ dù sao Kỷ Quân Chương cũng là thần tượng của mình, thế là cậu nhượng bộ một chút: "Có thể để em tỏ tình trước."

Kỷ Quân Chương khẽ cười gật đầu, rồi hỏi: "Còn yêu cầu nào khác không?"

"Không còn." Cậu cầm ly trà bên cạnh lên uống một ngụm, im lặng một lát rồi nói: "Còn một chuyện nữa, em phải nói trước."

"Em nói đi."

"Bố mẹ em," cậu dừng lại một chút, "Đã lâu rồi em không liên lạc với họ, nếu người nhà anh muốn gặp họ, anh cần phải tìm cách từ chối."

Kỷ Quân Chương nhìn cậu, không hỏi nguyên do, chỉ đáp: "Được."

Có lẽ nhận ra sắc mặt mình không tốt lắm, Cảnh Lê xoa xoa mặt, đổi tư thế, chống cằm nhìn Kỷ Quân Chương: "Anh kể về người nhà anh đi, họ dễ gần không?"

"Ngày mai tôi sẽ đưa hết thông tin về gia đình cho em," Kỷ Quân Chương cười nói, "Họ đều rất tốt, không cần lo lắng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!