Sau khi hoàn thành trò chơi nhỏ so tài ăn ý, nhiệm vụ thứ ba được nối tiếp ngay sau đó.
Đây mới là một nhiệm vụ thực sự, yêu cầu mỗi người đều phải tặng hoa cho bạn đời, và phải tặng trước khi mặt trời lặn, tức là chỉ còn chưa đầy một tiếng đồng hồ nữa.
Nhưng vấn đề là quanh đây lấy đâu ra hoa?
Tuy nhiên, Quan Lâm chỉ chịu trách nhiệm công bố nhiệm vụ chứ không có ý định giúp đỡ.
"Thực ra có thể gấp hoa giấy." Thẩm Như nghĩ một lát rồi nói.
"Đúng rồi." Trần Hiểu Hàm vỗ tay, cảm thấy đây là một ý hay, "Luật chơi đâu có nói nhất định phải là hoa thật, hơn nữa trên mạng có rất nhiều video hướng dẫn, chúng ta có thể học theo."
Kỷ Quân Chương rất ít khi tham gia vào cuộc thảo luận, lúc này lại chen lời: "Cảnh Lê biết gấp, để em ấy dạy đi."
"Cảnh Lê, cậu biết làm hả?" Thẩm Như vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Trong nháy mắt Cảnh Lê trở thành trung tâm của sự chú ý, tất cả mọi người đều nhìn về phía cậu.
Quay đầu lại, cậu nhìn về phía Kỷ Quân Chương, đối diện với ánh mắt khích lệ của Kỷ Quân Chương, trong lòng mềm nhũn.
Cậu hiểu ý của Kỷ Quân Chương, anh hy vọng cậu có thể kết thêm nhiều bạn bè, gấp hoa là một việc rất nhỏ, nhưng có thể khiến cậu tương tác với tất cả mọi người.
Tình bạn cũng giống như tình yêu, cần thời gian ở bên nhau, cần hiểu nhau, cần giao tiếp và trao đổi.
"Ừ, em biết." Cậu gật đầu.
"Tuyệt quá." Thẩm Như chạy đến trước mặt cậu, "Cậu biết gấp những loại hoa gì?"
"Hoa cẩm chướng, hoa tulip, hoa hồng, hoa ly." Cảnh Lê cười nói, "Em dạy mọi người gấp hoa hồng nhé, nó hợp hơn."
Chu Thi là người vụng về, lo lắng mình không học được: "Có khó lắm không?"
"Không khó đâu."
"Có một vấn đề," Dương Dịch nói, "Chúng ta không có giấy để gấp?"
Dư Mễ Duyệt nói: "Có đấy, trưa nay tôi đi mua đồ ăn, thấy có ở siêu thị nhỏ."
Lúc này mọi người mới nhận ra ngay từ đầu chương trình đã có ý định để họ tự gấp hoa, nếu không sao lại chuẩn bị cả giấy gấp.
Mua giấy gấp xong, bắt đầu gấp hoa. Người quay phim hướng ống kính vào tay Cảnh Lê, những người khác cũng xúm lại vây quanh câu, Dư Mễ Duyệt không nhịn được cảm thán: "Cảnh Lê, tay cậu đẹp quá."
Cô có chút cuồng tay, lần đầu tiên gặp Lang Nhan, chính là vì chú ý đến tay cô ấy trước, từ đó thôi thúc cô xin thông tin liên lạc, mới có duyên phận bây giờ.
Quả nhiên, Lang Nhan có chút ghen, lặng lẽ đưa tay mình ra trước mắt cô lắc lắc, kéo sự chú ý của cô về phía mình.
Dư Mễ Duyệt bật cười, nhét tay mình vào tay cô ấy, mười ngón tay đan chặt.
Bây giờ Cảnh Lê còn chưa dạy, chỉ gấp một lần cho mọi người xem trước.
Không phải dạy nên cậu gấp rất nhanh, những người khác căn bản không hiểu câu gấp như thế nào, chỉ cảm thấy loáng một cái hình dáng hoa hồng đã hiện ra, loáng một cái nữa đã gấp xong.
"Cái này đẹp quá, y như hoa hồng thật," Thẩm Như mượn hoa từ Cảnh Lê, cầm trên tay, "Đây là hoa hồng Kawasaki phải không?"
"Đúng vậy." Cậu có chút kinh ngạc, "Chị Thẩm cũng thích gấp giấy sao?"
Thông thường, người chưa từng tiếp xúc rất ít khi nhận ra tên chính xác của nó.
Thẩm Như đưa hoa cho Trần Hiểu Hàm bên cạnh, cô ấy cũng muốn nghiên cứu, rồi nhẹ nhàng nói: "Trước đây trạng thái không tốt, mỗi ngày ở nhà không có việc gì làm, nên thường xem mấy cái video để giết thời gian."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!