Chương 36: (Vô Đề)

Khu biệt thự nghỉ dưỡng có khu trượt tuyết tư nhân riêng biệt, cách khu biệt thự không xa, đi xe khoảng mười phút.

Biết Cảnh Lê và Kỷ Quân Chương muốn đi khu trượt tuyết, Vu Gia Viễn, Thẩm Như, Dương Dịch, Chu Diễm cũng hứng thú, định đi cùng.

Trước khi xuất phát, Cảnh Lê lại hỏi bốn người còn lại trong nhóm chat WeChat, Chu Thi và Trần Hiểu Hàm định ngủ bù, tối qua họ ngủ không ngon. Chủ yếu là đổi môi trường, chưa quen.

Dư Mễ Duyệt giữa tháng tư bắt đầu cùng đoàn múa đi lưu diễn toàn quốc, cô ấy là một trong những vũ công chính, rất nhiều bài múa đều xoay quanh cô ấy, trượt tuyết quá nguy hiểm, lỡ bị thương sẽ rất phiền phức.

Lang Nhan ở lại cùng cô ấy, hai người định đi dạo quanh khu du lịch gần đó.

Dù sao thì độ nhận diện công chúng của hai người họ không cao, dù có mang theo máy quay, gặp người, nhiều nhất cũng chỉ nghĩ là hot girl mạng, tò mò thì nhìn thêm vài lần thôi.

Xem xong câu trả lời của họ, Cảnh Lê cất điện thoại: "Chỉ có sáu người chúng ta thôi, họ không đến."

Thẩm Như gật đầu: "Vậy thì xuất phát thôi."

Xe của đoàn làm phim là của một trong những nhà tài trợ, trước khi lên xe Vu Gia Viễn đã đọc quảng cáo. Sáu người một xe không đủ chỗ, chia làm hai xe, Cảnh Lê và Kỷ Quân Chương ngồi riêng một xe.

Cảnh Lê xung phong lái xe, Kỷ Quân Chương mỉm cười, chuyển sang ghế phụ lái.

Phong cảnh dọc đường rất đẹp, đoàn làm phim bay flycam, bay vút lên cao, quay toàn cảnh ngọn núi tuyết cao chót vót:

Dưới lớp tuyết trắng xóa, những ngọn núi trùng điệp kéo dài vô tận, đỉnh núi bị mây mù bao phủ, chỉ có ngọn núi chính dường như xuyên qua tầng mây, cao vút đứng sừng sững.

Mười phút lái xe rất nhanh, không lâu sau, họ đã đến khu trượt tuyết tư nhân.

Vì sự an toàn của khách mời và du khách, chương trình đã bao trọn khu trượt tuyết tư nhân này, hiện tại bên trong chỉ có nhân viên và huấn luyện viên trượt tuyết.

Kỷ Quân Chương từ chối sự giúp đỡ của nhân viên, tự mình chọn ván trượt cho Cảnh Lê. Khi còn thiếu niên, anh thích chơi, nhà lại có tiền, cái gì cũng từng thử qua, Giang Mộng San nói không sai, anh thực sự rất giỏi.

Khu trượt tuyết này tuy là tư nhân, nhưng cũng mở cửa cho du khách, dụng cụ trượt tuyết không tốt lắm, Kỷ Quân Chương chọn tới chọn lui, cuối cùng tìm được một cái khá ổn, đưa cho Cảnh Lê.

"Ván đôi?"

"Mới bắt đầu sử dụng ván đôi sẽ đơn giản hơn ván ownn một chút, người mới dễ đứng vững hơn, ngã cũng dễ đứng dậy hơn." Kỷ Vân Chương nhìn cậu, "Nếu em muốn học ván đơn, sau này anh dạy em."

Thật ra Cảnh Lê không quan tâm là sẽ chơi loại nào, ừ ừ hai tiếng, vui vẻ ôm ván trượt, mắt nhìn chằm chằm đường trượt tuyết không xa, háo hức muốn thử, thúc giục: "Thầy Kỷ đi thôi."

Kỷ Quân Chương cười: "Được."

Họ đến đường trượt, tìm dốc dành cho người mới tập, Cảnh Lê làm theo chỉ dẫn của Kỷ Quân Chương, đặt ván trượt ngang, rồi dùng bước chữ thập bước lên ván trượt.

Vì phía dưới dốc là mặt đất bằng phẳng, rất dễ giữ thăng bằng, ván trượt không trượt lùi về phía sau.

Nhưng giống như nhiều người thử lần đầu, cảm giác chân không chạm đất khiến cậu không an tâm, sẽ căng thẳng theo bản năng, lo lắng mình sắp ngã.

Kỷ Quân Chương ở ngay bên cạnh, cho cậu cảm giác an toàn rất lớn.

Kỷ Quân Chương chân đi ván trượt, nhưng nhẹ nhàng như đi trên mặt đất bằng, anh đi theo Cảnh Lê, giọng điệu dịu dàng kiên nhẫn như dòng suối nhỏ, bình tĩnh ôn hòa, xoa dịu nỗi sợ hãi trong bản năng của Cảnh Lê.

"Dùng gậy trượt chống xuống đất, so le với bước chân của em, trượt chậm thôi, cảm nhận ván trượt dưới chân, giữ song song..."

Cảnh Lê chăm chú lắng nghe, dùng phương pháp anh dạy chậm rãi làm quen với ván trượt.

Quá trình học tập tuy đơn điệu và nhàm chán nhưng Kỷ Quân Chương không hề mất kiên nhẫn, vẫn luôn ở bên cạnh, ngay trong tầm tay Cảnh Lê. Nhận thức này khiến lòng Cảnh Lê rất an tâm.

Đột nhiên, bên cạnh truyền đến một tiếng hét, Cảnh Lê giật mình, không giữ được thăng bằng, đã chuẩn bị ngã rồi, nhưng lại rơi vào một vòng tay.

Kỷ Quân Chương đỡ cậu đứng vững lại: "Em ổn không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!