Cuối cùng không chơi trò chơi, Cảnh Lê, Kỷ Quân Chương, Vu Gia Viễn, Dương Dịch bốn người chủ động đảm nhận vai trò đầu bếp, sáu người còn lại phân công nhau, Thẩm Như, Lang Nhan, Dư Mễ Duyệt giúp nhặt rau, rửa rau, ba người còn lại là Trần Hiểu Hàm, Chu Thi, Chu Diễm thì chịu trách nhiệm dọn dẹp bếp và rửa chén đũa sau bữa tối.
Mọi người vui vẻ cùng nhau chuẩn bị bữa tối.
Bảy giờ tối, mọi người ngồi vào bàn ăn. Trong số đó có bốn quý cô, không tiện uống rượu, vì vậy họ lấy trà thay rượu, nâng ly chúc mừng cuộc gặp gỡ hôm nay.
Đặt cốc giấy dùng một lần xuống, tất cả mọi người đều không thể chờ đợi được mà cầm đũa lên.
Sáng nay mọi người đều dậy quá sớm, bữa trưa lại ở trên xe buýt, không có gì để ăn, chỉ tùy tiện ăn bánh mì cho xong, đã sớm đói bụng rồi.
Huống chi đồ ăn thật sự rất thơm, khiến người ta thèm ăn hơn.
Nhưng đói thì đói, Thẩm Như và Lang Nhan vẫn chỉ ăn nửa chén cơm nhỏ, lại ăn vài miếng rau tượng trưng, rồi dừng đũa. Trần Hiểu Hàm cũng tương tự, chỉ uống thêm nửa bát canh.
Canh là Vu Gia Viễn hầm, canh gà đông trùng hạ thảo đảng sâm.
Thấy Thẩm Như không ăn nữa, Vu Gia Viễn liền múc một chén canh nhỏ, dỗ Thẩm Như uống vài ngụm. Vu Gia Viễn rất giỏi trong việc dỗ dành cô ấy, cô ấy kiên trì không được mấy giây, không chịu nổi, bưng chén canh lên uống.
Trong số các cô gái, chỉ có Dư Mễ Duyệt là không cần lo lắng nhiều, cô ấy là diễn viên múa, để duy trì vóc dáng, dù là tham gia show thực tế, cô ấy cũng tự lên kế hoạch mỗi ngày hai tiếng tập múa, múa xong là tiêu hao hết calo.
Bữa cơm này, chỉ có Chu Diễm và Cảnh Lê là ăn nhiều và ngon miệng nhất. Chu Diễm chơi trong một ban nhạc, ban nhạc cũng không nổi tiếng lắm nên cậu ấy không cần lo lắng, Cảnh Lê thì thích ăn, tận hưởng đồ ăn ngon, cộng thêm việc cậu tạm thời không cần lo lắng vấn đề lên hình bị mập
- hiện tại cậu vẫn đang trong giai đoạn học hỏi, kịch bản phù hợp cũng chưa xuất hiện.
Kỷ Quân Chương nhớ kỹ món ăn mà Cảnh Lê rất thích vào buổi tối, sau bữa tối, anh liền tìm Dương Dịch. Thấy Kỷ Quân Chương tìm mình, Dương Dịch có chút ngẩn người, nghe anh hỏi cách làm vịt om gừng càng thêm ngơ ngác, Chu Diễm tinh ý, có chú ý đến tần suất gắp thức ăn của Cảnh Lê, nói nhỏ cho anh ta biết.
Dương Dịch bừng tỉnh, cười rộ lên, cẩn thận nói cho Kỷ Quân Chương cách làm, còn rất hào phóng chia sẻ "bí quyết gia truyền" của mình.
Máy quay ghi lại toàn bộ cảnh này. Cảnh Lê thì mãi cho đến khi chương trình phát sóng mới biết chuyện này.
Sau bữa tối, mọi người lại ngồi trò chuyện một lúc, khoảng chín giờ thì ai về nhà nấy. Ngày mai phải dậy sớm, cộng thêm hôm nay thực sự mệt cả ngày, đều chuẩn bị nghỉ ngơi sớm.
Sau khi mọi người đi hết, sự náo nhiệt tan đi, Cảnh Lê có chút không quen. Kỷ Quân Chương lấy máy tính xách tay ra, chuẩn bị xử lý một số việc, thấy Cảnh Lê đang ngẩn người, liền bảo cậu đi tắm trước.
Cảnh Lê hoàn hồn, đáp một tiếng, chạy lên lầu.
Lúc xuống lầu là nửa tiếng sau, Kỷ Quân Chương nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu nhìn cậu, lại vỗ vỗ vị trí bên cạnh.
Cảnh Lê đi tới, vừa ngồi xuống đột nhiên nghe thấy tiếng Bánh bao kim sa, cậu quay sang máy tính, mới phát hiện Kỷ Quân Chương đang gọi video với anh trai mình.
"Anh." Cậu gọi Kỷ Minh Nghị một tiếng.
Kỷ Minh Nghị cũng đang ở phòng khách, nhưng nhìn bài trí không giống nhà họ Kỷ, chắc là ở nhà riêng của mình và Giang Mộng San.
Anh ấy mỉm cười với Cảnh Lê, giải thích lý do Bánh bao kim sa ở nhà mình, "Hôm qua mang Miên Miên và An An về nhà, hai đứa nhỏ thích Bánh bao kim sa quá, không muốn xa nó nên tạm thời mang về nuôi."
Vừa nói, anh ấy vừa điều chỉnh góc quay, phía sau không xa, Bánh bao kim sa, Miên Miên, An An lọt vào khung hình. Miên Miên tựa vào bụng Bánh bao kim sa, An An thì đang giúp Bánh Bao kim sa chải bộ lông, nó ngoan ngoãn nằm nghiêng, đuôi vẫy vẫy, lại phát ra tiếng hừ hừ, vô cùng hưởng thụ.
Khung cảnh này quá ấm áp, Cảnh Lê nhìn mấy giây mới nói: "Bánh bao kim sa có vẻ vui lắm." Lại nói với Kỷ Minh Nghị, "Nó vui là sẽ kêu hừ hừ như vậy."
Kỷ Minh Nghị gật đầu: "Anh biết."
"Hai đứa chơi có vui không?" Đột nhiên giọng Giang Mộng San vang lên, giây tiếp theo cô ấy đã vào khung hình, đến ngồi bên cạnh Kỷ Minh Nghị, tươi cười chào hỏi Cảnh Lê.
Kỷ Quân Chương bắt chéo chân, ngồi tư thế tao nhã lại lộ vẻ thư thái, "Chị dâu, bọn em vừa mới đến chiều nay."
Giang Mộng San chớp mắt: "Vậy à, chị quên mất."
Mấy ngày nay khách sạn đang chuẩn bị một buổi tiệc thương mại rất quan trọng, cô ấy bận trước bận sau, hôm nay mới hơi rảnh một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!