Chương 31: (Vô Đề)

Dạo gần đây Nam Tinh không muốn tiếp khách, đã lấy cớ bị bệnh mấy ngày, buổi tối cũng không lên sân khấu, mỗi ngày đều lười biếng tựa vào lan can, nhìn xuống con phố bên dưới, cứ như vậy cả ngày.

Mỗi lần nhìn thấy bóng dáng giống Sở Hoài An, y luôn phải nhìn thêm vài lần.

Tỳ nữ bên cạnh là người y mua từ tay tú bà, vẫn luôn mang theo bên mình, nuôi đến mức có chút vô pháp vô thiên, lúc này dám cười nhạo y, y quay đầu liếc nàng.

Tỳ nữ chẳng sợ y, y chưa bao giờ đánh mắng nàng.

"Công tử, có phải người thích Sở đại nhân rồi không?" Nàng cười nói.

Nam Tinh ngẩn người, rồi cầm quạt giấy khẽ gõ nàng một cái, "Đừng có nói lung tung."

"Ta đâu có nói lung tung, mấy ngày nay, mỗi lần Sở đại nhân đến, người đều rất vui vẻ, ngài ấy không đến, ta thấy người có vẻ thất vọng." Nàng lại chỉ ra điểm thứ hai, "Dạo này khi người ra đề, nếu Sở đại nhân không đến, người luôn cố ý ra đề đặc biệt khó khăn và kỳ quái, khiến người ta không thể trả lời được trong thời gian quy định, trước đây người không như vậy."

Kể từ khi Sở Hoài An đến đây, phòng của Nam Tinh, không còn vị khách thứ hai nào bước vào.

Mấy ngày nay y thậm chí còn không lộ mặt.

"Ta nghe ngóng được rồi, Sở đại nhân tốt lắm, là một vị quan tốt vì dân, hơn nữa ngài ấy đến nay vẫn chưa thú thê, trong nhà cũng không có thị thiếp, rất giữ mình."

Tỳ nữ lại chắc chắn nói: "Ngài ấy mấy lần vì người mà đến, chắc chắn là thích người rồi."

Tim Nam Tinh đập nhanh vì lời nàng nói, y cảm thấy rất nóng, mở quạt ra, gió không ngừng quạt vào mặt, khóe miệng bất giác đã cong lên cao.

Nhưng giây tiếp theo, y liền cụp mắt xuống, khóe miệng cong lên cũng hạ xuống, cuối cùng mím chặt lại.

Suýt nữa y quên mất thân phận của mình, nào có tư cách bàn luận chuyện thích hay không, huống chi là vọng tưởng một người tốt đẹp như vậy lại thích y.

Những ngày này y đã làm gì vậy?

Tỳ nữ vẫn còn nói, nhưng Nam Tinh không nghe lọt tai.

Y đứng dậy, tự trách bản thân, "Truyền xuống, buổi tối treo bảng..."

Y còn chưa nói xong một câu, tỳ nữ đã hưng phấn kéo kéo tay áo y, "Công tử công tử, là Sở đại nhân."

Nam Tinh theo bản năng quay người lại, nhìn theo hướng tay tỳ nữ chỉ, quả nhiên nhìn thấy Sở Hoài An, Sở Hoài An đi thẳng xuống lầu, như cảm nhận được điều gì, đột nhiên ngẩng đầu lên, mỉm cười với y.

Sở Hoài An đến đón Nam Tinh ra ngoài đi chơi xuân.

Nam Tinh không phải chưa từng rời khỏi chốn hoan lạc, y cũng từng được khách làng chơi đưa về nhà, nhưng quả thật đây là lần đầu tiên được mời ra ngoài du ngoạn ngắm cảnh.

Họ đi dạo trong chợ, cái gì Nam Tinh cũng cảm thấy hứng thú, chỗ nào cũng muốn nhìn một chút, giống như một đứa trẻ, cười đến vui vẻ.

Sở Hoài An mỉm cười, đi bên cạnh y, y muốn đi đâu, liền cùng y đến đó, thấy y dừng lại trước một sạp hàng bán mặt nạ, cầm một chiếc mặt nạ hồ ly thích thú không rời tay, liền trả tiền, lại tự tay đeo cho y.

Sau khi rời khỏi chợ, Sở Hoài An đưa Nam Tinh ra khỏi thành.

Đến rừng đào dưới chân núi Phượng Sơn.

Hoa đào ở đây đều đã nở rộ, hoa nở rộ khắp núi đồi, nhìn ra xa, đâu đâu cũng là cảnh đẹp tháng tư. Nam Tinh nhìn cảnh đẹp như tranh vẽ trước mắt, đột nhiên quay đầu, nhìn Sở Hoài An.

"Sao ngươi lại tốt với ta như vậy?" Y muốn một câu trả lời, hơn là cả ngày nghĩ ngợi lung tung.

"Vì ta thích ngươi." Giọng Sở Hoài An tựa như làn gió nhẹ nơi khe núi lúc này, dịu dàng lướt qua gò má y.

Hai má Nam Tinh nhanh chóng ửng hồng, vẻ ngượng ngùng hiện lên đáy mắt, tâm trạng lại như ngồi trên diều giấy, bay cao vút.

"Nhưng ngươi chưa bao giờ chạm vào ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!