Chương 30: (Vô Đề)

Tắm xong, Cảnh Lê mới phát hiện mình vừa nãy chạy quá nhanh, căn bản không mang quần áo vào, hơn nữa cậu không quen dùng áo choàng tắm, lúc này chỉ có một chiếc khăn tắm.

Không lẽ cứ quấn khăn tắm mà ra ngoài.

Cửa phòng tắm hé ra một khe nhỏ, Cảnh Lê thò đầu ra, "Thầy Kỷ, giúp em một tay."

Kỷ Quân Chương ngẩng đầu nhìn cậu, thấy cậu giấu gần hết người sau cánh cửa, đã đoán được cậu quên mang quần áo.

"Ở trong tủ quần áo sao?"

"Đúng rồi, cái bộ màu trắng ấy ạ."

Kỷ Quân Chương đứng dậy, lấy bộ đồ ngủ của Cảnh Lê từ trong tủ quần áo, rồi lấy thêm một chiếc q**n l*t, đặt vào tay cậu.

q**n l*t đặt ở trên cùng, mặt Cảnh Lê nóng lên, vội vàng nhận lấy quần áo, "Em xong ngay đây."

Lời vừa dứt, cửa nhanh chóng đóng lại.

Một phút sau, cửa lại mở ra, mặt Cảnh Lê đỏ bừng.

Đối diện với ánh mắt nhìn qua của Kỷ Quân Chương, miệng cậu nhanh hơn não một bước, lập tức giải thích: "Đây là do hơi nóng bốc lên." Nói xong, cậu mới nhận ra giải thích như vậy chẳng khác nào "lạy ông tôi ở bụi này", mặt cậu lập tức càng nóng hơn.

Ánh mắt cậu lảng tránh, im lặng đi đến sau lưng Kỷ Quân Chương, hai tay đặt lên vai anh, đẩy anh về phía phòng tắm, "Xong rồi thầy Kỷ, anh mau đi tắm đi, muộn lắm rồi."

Kỷ Quân Chương thuận thế bị cậu đẩy đến ngoài phòng tắm, rồi dừng lại, quay đầu nhìn cậu, trong mắt tràn đầy ý cười, "Anh còn chưa lấy quần áo, em đưa cho anh sao?"

Cảnh Lê: "..."

Mất mặt rồi.

Cậu mặt đơ quay người, bước nhanh đến bên giường, đá giày rồi trèo lên, quấn chặt mình trong chăn như một con nhộng, "Em buồn ngủ rồi, thầy Kỷ ngủ ngon."

Lại một lần nữa bị sự đáng yêu của cậu làm cho mềm lòng, Kỷ Quân Chương khẽ cười, anh đi trở lại bên giường nhấc đầu Cảnh Lê ra, rồi cẩn thận sờ vào chân tóc cậu, xác định đã khô, liền tắt đèn chính, bật đèn đầu giường.

"Ngủ ngon." Ánh mắt dịu dàng rơi xuống, giọng anh cũng rất nhẹ nhàng, như cơ. gió mùa hè.

Cảnh Lê nằm nghiêng, nửa khuôn mặt vùi vào chiếc gối mềm mại, đợi Kỷ Quân Chương cầm quần áo đi tắm, cậu mới ôm chăn ngồi dậy, đưa tay ấn vào ngực mình.

Nhịp tim ở đó, rất nhanh.

Còn nhanh hơn vừa nãy.

Cậu nhắm mắt lại, rồi lại nằm ngửa xuống giường, nằm mấy giây, không nhịn được ôm chăn lăn qua lộn lại một vòng. Thầy Kỷ phạm quy quá rồi!

Hu hu, cậu thật sự sắp bị anh làm cho rung động rồi!Cảnh Lê vốn còn đang nghĩ, lát nữa Kỷ Quân Chương tắm xong, cũng lên giường nằm, liệu cậu có ngủ được không.

Dù sao cậu chưa từng ngủ chung giường với ai.

Nhưng có lẽ giường quá mềm, ánh đèn màu ấm quá dễ chịu, cậu tin tưởng và tính nhiệm Kỷ Quân Chương, hơn nữa mấy ngày nay cậu đều gấp rút quay phim, ngủ không đủ giấc, thực sự mệt mỏi, cậu nằm một lát, mí mắt không kìm được mà sụp xuống, trên dưới dính chặt vào nhau.

Không biết từ lúc nào, cậu đã ngủ thiếp đi.

Tắm xong bước ra, Kỷ Quân Chương nhẹ nhàng bước đến bên giường, anh cụp mắt, mượn ánh đèn đầu giường ngắm nhìn gương mặt ngủ say của Cảnh Lê.

Cảnh Lê ngủ rất ngon, một tay nắm chặt chăn, hô hấp khẽ khàng.

Khuôn mặt cậu giãn ra, thư thái, hàng mi dài và dày rủ xuống dưới mắt tạo thành một hàng bóng mờ nhạt, khóe miệng hơi cong lên, như đang mơ một giấc mơ đẹp.

Lặng lẽ ngắm nhìn hồi lâu, ý cười trên khóe môi Kỷ Quân Chương lan đến tận đuôi mắt, vẻ mặt vô cùng dịu dàng, anh nhẹ nhàng vén chăn, cũng nằm xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!