Chương 3: (Vô Đề)

Cảnh Lê ngây người một chút, nhịn không được tự nhéo mình một cái.

Dùng sức hơi nhiều nên đau đến nhăn mặt, lặng lẽ xoa xoa chỗ vừa nhéo, lại vỗ vỗ, giống như an ủi bản thân "thổi thổi không đau".

Không bỏ sót hành động nhỏ của cậu, Kỷ Quân Chương cười khẽ một tiếng: "Ngạc nhiên sao?"

Nhận ra hành động nhỏ của mình bị đối phương nhìn thấy, Cảnh Lê ngượng ngùng một giây, nhưng sau khi thầm niệm một lần 'Nếu mình không ngại thì người ngại sẽ là người khác'. Sau đó nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng: "Chắc chắn rồi, vô cùng ngạc nhiên luôn đó, tôi cần xác định xem có phải đang mơ không."

Sau đó cậu quay lại nhìn anh với đôi mắt sáng quắc, không hề che giấu sự tò mò của mình: "Lý do là gì ạ?"

"Ông nội tôi được chẩn đoán mắc bệnh Alzheimer vào đầu năm nay," Kỷ Quân Chương dừng lại một chút, "Trí nhớ của ông ấy ngày càng kém đi, sức khỏe cũng vậy, ông ấy luôn hy vọng tôi có một người bạn đời."

Cảnh Lê khựng lại, cậu không ngờ lý do lại là như vậy.

Cậu cũng nhận thấy sự buồn bã không thể che giấu của Kỷ Quân Chương khi nói về ông nội.

Cảm xúc lộ ra ngoài của Kỷ Quân Chương nhanh chóng thu lại, tiếp tục câu chuyện vừa nãy: "Để đáp lại, tôi sẽ trả cho cậu một trăm triệu sau thuế, cũng sẽ nâng đỡ cậu nổi tiếng."

Một, một trăm triệu?!

Cảnh Lê lặng lẽ ngồi thẳng người, nhưng không lên tiếng.

Nhận thấy động tác của cậu, Kỷ Quân Chương dịu dàng mỉm cười, anh có thể đoán được sự lo lắng của Cảnh Lê, đưa ra cam kết: "Cuộc hôn nhân của chúng ta là giả, trừ khi cần thiết, tôi sẽ không chạm vào cậu, chúng ta có thể ký thỏa thuận, liệt kê rõ ràng tất cả các điều khoản trách nhiệm, nhờ luật sư công chứng."

Lời hứa này đã xóa tan mối lo ngại cuối cùng của Cảnh Lê, cậu nghĩ, hóa ra trên trời thật sự có bánh rơi xuống!!

Ánh mắt Kỷ Quân Chương không tệ: "Tôi hy vọng cậu có thể đồng ý với tôi."

Cảnh Lê không tìm ra lý do để không đồng ý.

Cậu có thể ở bên thần tượng cả ngày lẫn đêm trong hai năm đó!

Quan trọng nhất là, sau! thuế! một! trăm! triệu!

Cậu dường như đã nhìn thấy cuộc sống về hưu tốt đẹp đang vẫy gọi mình.

Cảnh Lê lộ ra nụ cười, ngọt ngào gọi: "Ông xã."

Cậu cười cong cong mắt, có chút nghịch ngợm nói: "Anh có muốn em gọi anh như vậy không?"

Kỷ Quân Chương bị sự tấn công bất ngờ của cậu làm cho ngẩn người, mãi mấy giây sau mới khôi phục lại vẻ ung dung thường ngày: "Không cần, cứ bình thường đi, Quân Chương là được rồi."

Cảnh Lê gọi một tiếng, cảm thấy hơi kỳ lạ, suy nghĩ rồi nói: "Hay là cứ gọi thầy Kỷ đi ạ."

Kỷ Quân Chương lớn hơn cậu, lại còn là thần tượng của cậu, gọi thẳng họ tên thật sự không được tôn trọng lắm!

Kỷ Quân Chương gật đầu: "Cũng được."

Chi tiết cụ thể về việc kết hôn giả vẫn cần bổ sung, mà nơi này dù sao cũng là văn phòng của Ngô Hoành Đồ, không thích hợp để nói chuyện sâu hơn, Kỷ Quân Chương nói: "Chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện."

Cảnh Lên đáp lời, cùng anh đứng dậy.

"À phải rồi, Ngô Hoành... Ngô tổng đâu?" Cảnh Lê khó hiểu, "Sao ông ta lại cho anh mượn văn phòng?"

"Các phòng họp khác đều có người dùng rồi."

Kỷ Quân Chương dừng bước, cúi đầu nhìn cậu: "Ông ấy đang họp, cậu muốn tìm ông ấy sao?"

"Không tìm." Cảnh Lê cười: "Đi thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!