Kỷ Quân Chương thật sự ở lại.
Ngày hôm sau Cảnh Lê bước ra khỏi phòng ngủ, thấy Kỷ Quân Chương đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp, có chút ngẩn người, một lúc sau mới nhớ ra, tối qua chính cậu chủ động mời Kỷ Quân Chương ở lại qua đêm.
"Chào buổi sáng, thầy Kỷ." Cậu chào.
Kỷ Quân Chương ngẩng đầu, dịu dàng nói: "Chào buổi sáng."
Cảnh Lê còn chưa rửa mặt, mái tóc mềm mại rối bời sau giấc ngủ, áo ngủ là một chiếc áo phông rộng thùng thình, lúc này xộc xệch, vai trái hơi trượt xuống, lộ ra làn da trắng phát sáng ở bả vai và xương quai xanh.
Ánh mắt Kỷ Quân Chương dừng lại ở đó một thoáng, rồi cúi đầu, "Đi rửa mặt đi, bữa sáng xong rồi."
Cảnh Lê gật đầu, vỗ vỗ bánh bao trứng muối đang lững thững đi đến bên cạnh mình, quay người đi vào phòng vệ sinh.
Lát sau trở lại phòng khách, Kỷ Quân Chương đang cho bánh bao trứng muối ăn sáng.
Qua vài lần tiếp xúc, bánh bao trứng muối đã rất quen thuộc với anh, coi anh như nửa chủ nhân, lúc này dụi đầu vào chân anh làm nũng, cọ cọ đầu vào lòng bàn tay anh đòi xoa.
Kỷ Quân Chương nở một nụ cười nhạt, vẻ mặt nhàn nhã, mắt cụp xuống, lòng bàn tay áp lên đầu nó, lơ đãng v**t v*.
Cảnh Lê đứng tại chỗ nhìn một lúc, đột nhiên cảm thấy khung cảnh rất đẹp, chạy đến sofa bên cạnh lấy điện thoại, lưu lại khoảnh khắc này.
Như cảm nhận được điều gì đó, Kỷ Quân Chương ngẩng đầu lên, vừa vặn thấy cậu đang giơ điện thoại, ống kính hướng về phía mình. Anh khẽ nhướng mày, "Chụp anh đấy à?"
Đã làm rồi, lại còn bị bắt quả tang, chẳng có gì để chối cãi nữa. Cảnh Lê thẳng thắn thừa nhận, lắc lắc điện thoại, "Rất đẹp đấy, anh không cần lo."
Kỷ Quân Chương khẽ cười, khẽ vẫy ngón tay,
"Để anh xem."
Cảnh Lê đi dép lê chạy đến bên cạnh anh, đưa điện thoại cho anh xem, mở to mắt, rất chân thành nhìn anh, "Không lừa anh đâu."
Ảnh chụp quả thực rất đẹp, ánh sáng, bố cục, sự tương tác giữa anh và con chó, thông qua màn hình cũng có thể cảm nhận được sự ấm áp và tốt đẹp.
"Đăng lên Weibo đi." Kỷ Quân Chương nói.
Lúc đầu, Cảnh Lê rất ngạc nhiên, nhưng cậu nhanh chóng nhận ra lý do tại sao Kỷ Quân Chương bảo cậu đăng
- để cậu phát "phúc lợi" cho những fan couple đang theo dõi họ. Xét cho cùng, vẫn là vì cậu, chủ động cho cậu "ké fame".
Trái tim được bao bọc bởi sự ấm áp, Cảnh Lê khẽ thở ra. Ngồi xổm xuống, cậu chống hai tay lên đầu gối, nhìn thẳng vào mắt Kỷ Quân Chương, "Em có thể xin nói một tiếng 'cảm ơn' không?"
Kỷ Quân Chương cũng nhìn cậu, "Không thể."
"Thầy Kỷ." Giọng điệu mềm nhũn, như là đang làm nũng.
Trái tim như bị móng mèo nhẹ nhàng cào một cái, ánh mắt Kỷ Quân Chương sâu hơn một chút. Anh nhìn chằm chằm vào Cảnh Lê, vẫn rất kiên quyết, "Anh không thích."
Cảnh Lê thở dài.
Bánh bao trứng muối dụi người đến l**m Cảnh Lê, Cảnh Lê ôm nó xoa xoa, đột nhiên trên đầu truyền đến một cái xoa rất nhẹ, là tay của Kỷ Quân Chương, cậu ngẩng đầu, nhìn sang.
"Nếu thật sự muốn cảm ơn anh, thì hãy cố gắng trở thành một diễn viên giỏi, để nhiều người thích em hơn."
Giọng điệu Kỷ Quân Chương mang theo ý cười nồng đậm, trong mắt cũng có chút trêu ghẹo, lại nói: "Em là nghệ sĩ duy nhất anh ký hợp đồng, anh không chê tiền nhiều đâu."
"..."
Cảnh Lê bật cười, đuôi mắt cong cong, như một vầng trăng lưỡi liềm thanh mảnh, nhưng còn đẹp hơn cả mặt trăng, "Được, em chắc chắn sẽ không để thầy Kỷ lỗ vốn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!