Chương 23: (Vô Đề)

Mồng tám tháng giêng âm lịch, trời trong gió mát, tiết trời vô cùng đẹp, ngày cũng rất tốt.

Mọi sự đều thuận lợi.

Người tiếp đón họ ở cục dân chính là một cô gái trẻ, thấy cả hai đều đeo khẩu trang, cô nhắc nhở: "Phải tháo khẩu trang ra."

Cô nhìn họ, cho rằng họ lo lắng bị kỳ thị hoặc ngại, giọng điệu ôn hòa nói: "Ở chỗ chúng tôi mỗi ngày đều tiếp đón mấy cặp đôi mới giống như hai người, ở đây, hai người chỉ nhận được lời chúc phúc thôi, không cần lo lắng."

Mặc dù không phải vì lý do này, nhưng lòng tốt của đối phương là thật lòng, họ cảm ơn, "Cảm ơn."

Giọng nói của Kỷ Quân Chương khiến cô gái nhìn anh mấy lần.

Cô cảm thấy hơi quen tai.

Cảnh Lê tháo khẩu trang, cô gái lập tức bị nhan sắc của cậu thu hút, sự chú ý chuyển hết sang cậu, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc, nhưng giây tiếp theo, khi cô liếc thấy khuôn mặt lộ ra của Kỷ Quân Chương, cô đột ngột quay đầu lại, cả người sững sờ.

Cô há miệng, giọng nói nhẹ bẫng như làn gió, giống như tâm trạng hiện tại của cô, rất mơ hồ, "Kỷ, thầy Kỷ?"

Kỷ Quân Chương lịch sự gật đầu, đẩy bộ hồ sơ và giấy tờ đã chuẩn bị sẵn đến trước mặt cô, "Xin giúp tôi đăng ký."

Cô gái lập tức hoàn hồn, vội vàng cúi đầu kiểm tra giấy tờ Kỷ Quân Chương đưa, phát hiện còn thiếu ảnh chụp chung, cô ngẩng đầu lên, "Hai người có muốn chụp ảnh chung ở đây không ạ?"

Cảnh Lê cong mắt cười, ừm một tiếng, "Làm phiền rồi."

Oa, thật sự rất đẹp.

Quá hợp với thầy Kỷ.

Trong lòng cô vẫn còn sóng gió, nhưng vẻ mặt không lộ ra chút cảm xúc nào, trở lại dáng vẻ làm việc, cô đứng dậy, đi ra từ sau bàn làm việc, "Hai người đi theo tôi."

Không đeo khẩu trang, vẻ ngoài của cả hai đều quá nổi bật, thu hút không ít sự chú ý, mà một khi nhìn sang, sẽ phát hiện ra một trong hai người là Kỷ Quân Chương, tiếng kinh ngạc vang lên liên tiếp.

Trong chốc lát, tất cả mọi người đều nhìn họ.

Dưới ánh mắt dõi theo của mọi người, Kỷ Quân Chương hơi cúi người, ghé sát tai Cảnh Lê, "Có căng thẳng không?"

Cảnh Lê cũng ghé tai anh, "Một chút thôi."

Sau đó lại hỏi: "Còn anh?"

Kỷ Quân Chương nói: "Giống nhau, một chút thôi."

Cảnh Lê cảm thấy kỳ diệu, không nhịn được nhìn anh, "Hóa ra thầy Kỷ cũng biết căng thẳng."

Kỷ Quân Chương không khỏi mỉm cười, đôi mắt cúi xuống tràn đầy ý cười, "Có phải em thần thánh hóa anh rồi không, anh là người, đương nhiên sẽ căng thẳng."

"Cũng đúng."

Nghiêng đầu một cách đáng yêu, Cảnh Lê đột nhiên nhớ ra điều gì, lòng bàn tay ngửa lên, đưa tay ra trước mặt anh, khóe miệng cong lên, "Vậy thì, có muốn nắm tay không?"

Đương nhiên là muốn rồi.

Kỷ Quân Chương chuyển khách thành chủ, bao trọn bàn tay chủ động đưa tới của cậu vào lòng bàn tay mình, nhẹ nhàng nắm lấy. Bàn tay nắm chặt, hơi ấm lan tỏa.

Họ cứ như vậy, đường hoàng nắm tay nhau, dưới ánh mắt của tất cả mọi người bước vào phòng chụp ảnh.

Cánh cửa từ bên trong đóng lại, ngăn cách ánh mắt tò mò bên ngoài, Cảnh Lê ấn nhẹ vào tim, nghiêng đầu, "Thầy Kỷ, anh đoán vừa nãy có bao nhiêu điện thoại đang chụp chúng ta?"

Kỷ Quân Chương một tay nắm tay cậu, tay kia tùy ý buông xuống bên hông, thản nhiên nói: "Không đếm, nhưng rất nhiều."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!