Chương 20: (Vô Đề)

Làm "tài xế" cả ngày, bốn giờ chiều, Cảnh Lê tuyên bố mình "tốt nghiệp" với thành tích xuất sắc. Cậu rất vui vẻ, vì không phải lái xe, đầu ngón chân vui sướng lắc lư mấy cái.

Kỷ Quân Chương chú ý đến, khẽ cong khóe môi. Trong lòng nghĩ, giống như trẻ con vậy.

Nghỉ ngơi đủ rồi, lại lên xe, vẫn là Cảnh Lê lái.

Chiếc Mulsanne màu đen lướt qua những con phố phồn hoa náo nhiệt, quay đầu ở bùng binh cuối đường, đi theo con đường đã đến.

Phía trước là đèn đỏ, xe xếp thành hàng dài, Cảnh Lê giữ vô lăng, đợi đèn xanh bật lại thì nghiêng đầu nói với Kỷ Quân Chương: "Lát nữa anh có việc gì không?"

"Không có." Cả ngày hôm nay, anh đều dành cho Cảnh Lê.

Cảnh Lê cười, giọng điệu nhẹ nhàng: "Anh từng đi chợ hoa chưa?"

Chủ đề nhảy vọt hơi lớn, Kỷ Quân Chương chống cằm, nhìn cậu, trước tiên trả lời: "Chưa." Lại hỏi: "Muốn đi sao?"

Đèn đỏ phía trước chuyển sang đèn xanh, hàng dài xe bắt đầu di chuyển, Cảnh Lê trước khi đạp chân ga, nháy mắt với anh: "Ừm, chúng ta cùng đi đi, em cũng chưa đi bao giờ."

...

Theo định vị đến chợ hoa, Cảnh Lê tìm được chỗ đậu xe, đỗ xe xong, cùng Kỷ Quân Chương xuống xe.

Có lẽ trời sắp tối, chợ hoa có rất ít người qua lại, lúc đầu Cảnh Lê còn lo lắng người đông, có thể Kỷ Quân Chương sẽ bị nhận ra, đã nghĩ ra mấy cách trốn, bây giờ nhìn thấy, thì yên tâm rồi.

Hoa ở chợ hoa phần lớn là hoa địa phương, có một số cửa hàng tự có nhà kính trồng hoa, cách chợ này không xa, hái rồi bán ngay, vì vậy mỗi bông hoa mà Cảnh Lê nhìn thấy trên đường đi đều tươi tắn, rực rỡ.

Các loại hoa ở đây rất nhiều, không giống như các cửa hàng hoa, thường chỉ có mấy loại bán chạy nhất, thực ra có thể hiểu được, hoa không bán được sẽ héo úa, lỗ vốn không có lãi.

Cảnh Lê không biết nhiều loại hoa, thế là đi giữa những bông hoa đủ màu sắc, cậu trực tiếp hóa thân thành em bé "mười vạn câu hỏi vì sao", kéo Kỷ Quân Chương hỏi hết loại này đến loại khác: "Đây là hoa gì?", "Wow, đẹp quá, đây lại là hoa gì?", thật sự rất đáng yêu.

Thật ra Kỷ Quân Chương không phải là chuyên gia trong lĩnh vực này, chỉ là bà nội anh thích cắm hoa, tự trồng cả một nhà kính hoa, mẹ lại là nhà thực vật học, tai nghe mắt thấy, những gì anh biết cũng đủ để đối phó với sự tò mò của Cảnh Lê rồi.

Cảnh Lê hỏi mấy chục loại, Kỷ Quân Chương đều nhận ra, đôi mắt nhìn Kỷ Quân Chương không khỏi lấp lánh ánh sao, sáng ngời vô cùng.

Cậu chân thành khen ngợi: "Thầy Kỷ, anh lợi hại quá."

Khuôn mặt Kỷ Quân Chương bị khẩu trang che khuất, nhưng đôi mắt không giấu được, nghe xong, ý cười bên trong rất rõ ràng. Anh hỏi: "Em có muốn mua gì không?"

Bọn họ đã đi đến cuối chợ, đi thêm chút nữa là ra ngoài.

Đã đến rồi, dù sao cũng phải mua chút hoa. Cảnh Lê nghĩ, ánh mắt hướng về một cửa hàng bên cạnh, hoa hướng dương và hoa cát tường bên trong đang nở rộ, không phải loại bị người ta chọn còn sót lại, cậu bước vào cửa hàng, mỗi loại lấy mười cành.

Chủ cửa hàng muốn gói chung cho cậu, Cảnh Lê lắc đầu, bảo cô ấy chia thành hai bó.

Cầm cả hai bó trên tay, cậu cảm ơn bà chủ rồi đi ra ngoài.

Kỷ Quân Chương đứng ở cửa, lúc này trời đã tối, chợ hoa đã lên đèn, khẩu trang của anh đã kéo xuống cằm, một tay đút túi quần, tay kia cầm một điếu thuốc, nhàn tản, mang theo vài phần lười biếng đứng dưới ánh đèn hút.

Ngoài màn ảnh ra, đây là lần đầu tiên Cảnh Lê thấy Kỷ Quân Chương hút thuốc.

Cậu chưa bao giờ thấy hút thuốc là tốt, thậm chí còn ghét người khác hút thuốc trước mặt mình, nhưng sau khi nhìn thấy Kỷ Quân Chương, cậu phát hiện mình là một người tiêu chuẩn kép.

Kỷ Quân Chương kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, đốm lửa đỏ rực lập lòe, hòa cùng làn khói lượn lờ, thật sự là quyến rũ quá mức.

Cảnh Lê đứng ngắm, không đi tới, nhưng Kỷ Quân Chương cảm nhận được, quay người lại, ánh mắt lướt qua bó hoa trong tay cậu: "Mua xong rồi?"

Vừa nói, anh vừa dụi điếu thuốc vào thùng rác, kéo khẩu trang lên, bước mấy bước đến trước mặt cậu, đưa tay muốn giúp cậu cầm hoa.

Cảnh Lê lại chỉ đưa cho anh một bó, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh đèn, như thể có vô vàng ngôi sao rơi vào trong đó: "Thầy Kỷ, đây là quà cảm ơn của anh, cảm ơn anh đã dành cả ngày hôm nay cùng em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!