Chương 19: (Vô Đề)

Đợi Cảnh Lê ngồi vào ghế phụ, mới đột nhiên nhớ ra không đúng, hôm nay Kỷ Quân Chương đến để cùng tập lái xe, vậy không phải cậu lái Kỷ Quân Chương ngồi ghế phụ sao?

"Thầy Kỷ ơi," cậu nói, "Chúng ta có nên đổi chỗ không?"

Kỷ Quân Chương tùy ý chống khuỷu tay lên vô lăng: "Trong thành phố xe đông, hơn nữa có người đang vội đi làm, trước hết nên đến đoạn đường vắng xe hơn mới thử tay."

Có lý.

Cảnh Lê thả lỏng ngồi thư giãn.

Đạp chân ga, ánh mắt Kỷ Quân Chương liếc qua Cảnh Lê, nhẹ nhàng nhắc nhở: "Thắt dây an toàn vào."

Cảnh Lê cúi đầu nhìn, vậy mà quên mất, lập tức tự giác cài.

Chiếc Mulsanne màu đen lái ra khỏi khu dân cư, hòa vào dòng xe, giờ này đường vẫn còn hơi tắc, không thể tăng tốc được, cứ chậm rãi từ từ, nửa tiếng vẫn chưa lên được cầu vượt.

Bữa tiệc tối qua, Cảnh Lê chỉ ăn lưng lửng bụng, sáng nay lại ngủ quên, ra cửa quá vội, không kịp ăn sáng, lúc này bụng cậu đói meo, dạ dày còn rất không nể tình "ọc ọc" kêu lên.

Trong xe không ai nói gì, yên tĩnh đến quá mức khiến tiếng kêu này rất rõ ràng, đặc biệt vang.

Cảnh Lê: "..."

Cứu mạng, cậu muốn chui xuống gầm xe ngay lập tức.

Kỷ Quân Chương nghiêng đầu, thấy má cậu đỏ bừng: "Chưa ăn sáng sao?"

Cảnh Lê "ừ" một tiếng.

Cậu lại nhỏ giọng nói: "Thầy Kỷ, đừng nhìn em, ngại lắm."

Kỷ Quân Chương ân cần thu lại ánh mắt: "Cái này không sao, hiện tượng sinh lý thôi."

Xe phía trước chuyển làn, đi sang làn khác, lại lái một lúc, tìm được một quán ăn sáng, Kỷ Quân Chương dừng xe bên đường: "Đợi tôi một chút."

Khi quay lại, anh xách theo một cái túi, túi trong suốt, có thể nhìn thấy rõ đồ ăn bên trong, Cảnh Lê nhìn sang, chớp chớp mắt, trên mặt viết hai chữ: Muốn ăn.

Kỷ Quân Chương cười đưa cho cậu: "Ăn đi."

Cảnh Lê lấy ra một cái bánh bao trứng muối nóng hổi, trắng muốt, cắn một miếng, mắt cũng híp lại. Giữ vững truyền thống tốt đẹp là chia sẻ, cậu lại lấy một cái mới đưa cho Kỷ Quân Chương: "Anh ăn không?"

Liếc nhìn má cậu phồng phồng như chuột hamster đang ăn, Kỷ Quân Chương cảm thấy đáng yêu, cũng cảm thấy bánh bao trứng muối chắc là sẽ ngon.

Anh đột nhiên nghiêng người qua, ăn một miếng từ tay Cảnh Lê.

Dưới ánh mắt ngơ ngác của Cảnh Lê, anh lại lấy nốt cái bánh bao trứng muối còn lại, ăn xong, anh lấy khăn tay ra, chậm rãi lau sạch ngón tay, đưa ra đánh giá: "Rất ngon."

Nghe xong, Cảnh Lê hoàn hồn, nhanh chóng ngồi thẳng người, cúi đầu chăm chú ăn chiếc bánh bao trứng muối trên tay, mượn cớ che giấu nhịp tim đột ngột tăng nhanh của mình.

__

Sau khi ra khỏi trung tâm thành phố náo nhiệt, những tòa nhà cao tầng san sát ngoài cửa sổ xe giảm bớt, đám đông vội vã trên đường phố cũng đổi thành những người thong thả đi dạo.

Xe trên đường giảm đi đáng kể, những chiếc xe phía trước và phía sau cách nhau rất xa.

Kỷ Quân Chương tấp xe vào lề, nói với Cảnh Lê: "Chỗ này đi."

Đường rộng rãi, không có nhiều xe, không có người đi bộ sang đường, Cảnh Lê nhanh chóng đánh giá xong môi trường xung quanh trong lòng, lập tức bớt lo lắng.

Đổi chỗ với Kỷ Quân Chương, Cảnh Lê ngồi vào ghế lái, thắt dây an toàn xong, hai tay đặt lên vô lăng, trước khi đạp chân ga, cậu hít sâu một hơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!