Lời mời bất ngờ khiến Cảnh Lê có chút không phản ứng kịp: "Hả?"
Đinh Nhất Hướng đã đi đến trước mặt cậu, ghé sát mặt lại, có chút vượt quá khoảng cách giao tiếp xã giao, bị tay Kỷ Quân Chương cản lại, đẩy ra.
Liếc nhìn Kỷ Quân Chương, sau đó Đinh Nhất Hướng mới ý thức được bệnh nghề nghiệp của mình đã vượt quá giới hạn, lại lùi lại mấy bước.
"Xin lỗi." Anh ta giải thích: "Tôi hơi cận thị, hôm nay không mang kính, chỉ muốn nhìn ngũ quan của cậu kỹ hơn, tôi cần một vẻ đẹp không tì vết, hoàn hảo không chút khuyết điểm."
Ánh mắt Đinh Nhất Hướng nhìn cậu rất thuần, Cảnh Lê không cảm thấy bị xúc phạm, lắc đầu tỏ ý không sao, rồi nói với anh ta: "Tôi không trang điểm."
Cậu lại không nhịn được hỏi thêm một câu: "Sao đạo diễn Đinh lại mời tôi?"
"Tôi vừa nói rồi đó, tôi cần một người đẹp, mà cậu đủ đẹp." Đinh Nhất Hướng rất thẳng thắn.
Thật là... quá thật thà!
Cảnh Lê thích nghe những lời thật thà như vậy.
"Vậy cậu có hứng thú không?" Đinh Nhất Hướng lại hỏi một lần nữa.
Thấy Cảnh Lê vẫn chưa suy nghĩ xong, Kỷ Quân Chương kéo cậu đến chỗ trống ngồi xuống, rồi ngẩng đầu lên, không còn vẻ xa cách, khách sáo và lịch sự như đối với người khác, toàn thân anh đều thả lỏng, thoải mái: "Làm theo quy trình, đưa kịch bản cho An Gia Minh
- dù cậu là bạn tôi, cũng không thể để bạn nhỏ nhà tôi đi đóng phim mà không có kịch bản."
Đây là lần thứ hai Kỷ Quân Chương nói "bạn nhỏ nhà tôi" trong tối nay, so với lần trước cảnh cáo lạnh lùng, lần này lại là thân mật và cưng chiều, còn có một chút khoe khoang một cách tinh tế, Cảnh Lê nghe đến tai cũng có chút tê dại, không tự chủ nhìn anh.
Đây có lẽ là cách bọn họ ở bên nhau, tùy ý, tự nhiên, Đinh Nhất Hướng trợn mắt: "Cậu nói vậy, tôi còn có thể hại cậu ấy sao."
Anh ta vỗ vỗ mình: "Tôi, Đinh Nhất Hướng, đạo diễn nổi tiếng được công nhận, chúng ta là bạn mười năm, vậy mà cậu lại không tin nhân phẩm của tôi," Anh ta lau khóe mắt không có nước mắt, nhập vai như một diễn viên kịch: "Buồn."
Cố Vũ Lâm: "ọe."
Chu Túc Dã: "ói."
Tạ Tuấn: "Danh tiếng của cậu lớn hơn tôi?"
Hứa Hạ: "..."
Dư Bác Hải: "..."
"Này này này, các cậu có ý gì hả." Đinh Nhất Hướng xù lông.
"Không có ý gì."
"Không có ý gì."
...
Mấy người nghiêm túc nối tiếp nhau nói, rõ ràng là đang trêu đùa Đinh Nhất Hướng, Đinh Nhất Hướng tuy đang giậm chân, nhưng cũng thấy rõ là không giận, có lẽ thường xuyên chơi đùa như vậy.
Cảnh Lê không nhịn được cười, bầu không khí hòa hợp như vậy thật tốt.
"Quan hệ của mọi người tốt thật." Cậu quay đầu, nói với Kỷ Quân Chương.
Kỷ Quân Chương "ừ" một tiếng: "Chúng tôi quen nhau lâu rồi, cũng hợp nhau."
Cảnh Lê gật đầu. Cậu biết Kỷ Quân Chương và Chu Túc Dã, Dư Bác Hải quen nhau từ nhỏ, gia đình còn hợp tác, Tạ Tuấn, Đinh Nhất Hướng, Cố Vũ Lâm quen nhau khi đóng phim, cũng mười mấy năm rồi, còn Hứa Hạ, ban đầu tuy là Dư Bác Hải giới thiệu, nhưng mọi người có quan điểm sống giống nhau, có nhiều chuyện để nói, đã sớm thân quen, trở thành bạn bè.
Một lát sau, Kỷ Quân Chương lại nhẹ nhàng hỏi cậu: "Nghĩ kỹ chưa, có muốn đi đóng vai khách mời không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!