Hơi ấm trên đỉnh đầu thoáng qua rất nhanh, Cảnh Lê còn chưa kịp cảm nhận, Kỷ Quân Chương đã rụt tay về, ánh mắt chuyển sang những vị khách lại vây quanh, lịch sự mà xa cách chào hỏi họ.
Kỷ Quân Chương không giới thiệu Cảnh Lê với họ, bởi vì không cần thiết, anh muốn nâng đỡ người, cũng chú trọng cách nâng đỡ, cho loại tài nguyên nào. Anh có tính toán rõ ràng, biết đi như thế nào mới có thể khiến con đường sự nghiệp của Cảnh Lê rộng mở và rực rỡ hơn, mà những người trước mặt này, đối với sự phát triển của Cảnh Lê không có lợi ích gì.
Một ly champagne cầm trên tay, đi qua mấy chục vị khách, còn chưa uống hết nửa ly, Cảnh Lê đi theo Kỷ Quân Chương, toàn bộ quá trình nhìn Kỷ Quân Chương giao tiếp với người khác, cuối cùng cũng hiểu ra ý của Kỷ Quân Chương khi nói những người khác thường đánh giá anh là lạnh lùng.
Anh gần như không mở miệng mấy, ung dung đi lại giữa những lời nịnh hót và khen ngợi, dù người đứng trước mặt anh là những nam nữ sáng chói đến đâu, câu trả lời cũng chỉ là "ừ", "xin chào", "cảm ơn", thái độ lịch sự nhưng lại tùy ý, mang theo vài phần lười biếng hờ hững.
Nụ cười trên mặt anh rất hời hợt, cũng không phải là kiểu cậu thường thấy, mà là nụ cười thương mại, lịch sự, một kiểu nghi thức xã giao vừa đủ.
Cảnh Lê nhìn đến ngây người.
Cậu không nhịn được so sánh Kỷ Quân Chương lúc này với Kỷ Quân Chương thường ngày đối xử với mình, ừm, căn bản giống như hai người khác nhau.
Cuối cùng cũng thoát khỏi đám đông, Cảnh Lê kéo Kỷ Quân Chương đến bên bàn buffet, đặt nửa ly champagne còn lại xuống, chuyển sang cầm đĩa, gắp vài món bánh ngọt, rồi đưa cho Kỷ Quân Chương, nháy mắt với anh: "Cắn một miếng, không cần lo lắng vấn đề hình tượng đâu."
Đây là lần đầu tiên Kỷ Quân Chương được người khác mời ăn trong một bữa tiệc, cầm chiếc đĩa, anh ngẩn người một thoáng, rồi vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt tan chảy, khóe môi tự giác cong lên: "Còn em thì sao?"
"Đương nhiên cũng phải ăn." Cảnh Lê nói xong, cầm một chiếc đĩa mới, chọn những món mình thích.
Vừa chọn, cậu vừa nghiêm túc nói: "Cơm phải ăn đúng giờ, nếu không rất dễ bị đau dạ dày, hơn nữa trước khi uống rượu có gì đó trong bụng, sẽ không dễ say."
Kỷ Quân Chương nhìn cậu, giọng nói mang theo ý cười: "Biết rồi."
Ở đây, Kỷ Quân Chương không chỉ tồn tại với tư cách một diễn viên, anh đồng thời còn là một nhà đầu tư và đại diện cho gia tộc họ Kỷ đứng sau anh.
Vì vậy sự hiện diện của anh vô cùng mạnh mẽ, dù anh chỉ đơn giản là đứng đó, cũng thu hút đủ ánh nhìn, ánh mắt từ bốn phương tám hướng đổ dồn về, luôn là trung tâm của mọi cuộc trò chuyện.
Thế là tất cả mọi người đều thấy Kỷ Quân Chương và Cảnh Lê dựa vào bàn buffet, vừa ăn vừa nói cười?
Ăn uống cũng không có gì sai, dù sao ai cũng sẽ đói, nhưng nhìn vẻ mặt của anh, những vị khách vừa chào hỏi Kỷ Quân Chương và cảm nhận được thái độ lạnh nhạt của anh đều kinh ngạc.
Họ lại đồng loạt nhìn về phía Cảnh Lê.
Cảm nhận được những ánh mắt dò xét đổ dồn về phía mình, Cảnh Lê nuốt miếng bánh trong miệng xuống, khẽ kéo tay áo Kỷ Quân Chương, ra hiệu anh cúi đầu, rồi ghé sát tai anh nói nhỏ:
"Thầy Kỷ, sự hiện diện của anh cao quá."
Kỷ Quân Chương nghiêng đầu, ánh mắt rơi trên khuôn mặt Cảnh Lê, phác họa một lượt những đường nét tinh xảo của cậu, khẽ cười một tiếng: "Em cũng là một người tỏa sáng."
Cũng đúng.
Cậu đẹp đến thế cơ mà.
Cảnh Lê lắc lắc đầu, tự luyến vài giây, nở một nụ cười rạng rỡ với Kỷ Quân Chương, rồi lại gắp cho anh hai chiếc bánh bao thủy tinh, vui vẻ chia sẻ: "Không phải đồ làm sẵn đâu, ngon lắm, anh thử đi."
"Được." Đáy mắt anh ngập tràn ý cười.
Ăn no lưng lửng mà không để ý đến ai xung quanh, Cảnh Lê liếc thấy lại có người đi về phía họ, nhắc nhở Kỷ Quân Chương một tiếng.
Kỷ Quân Chương nghe vậy, vẻ mặt thư thái biến mất, khôi phục vẻ lạnh lùng ban đầu, anh quay sang người đến, đối phương có chút quen mặt, có lẽ đã gặp ở đâu đó, anh không nhớ ra.
Ôn Nam Chi dừng lại cách ba bước, khóe môi mím cười, chủ động chào hỏi, rồi tự giới thiệu: "Tôi là Ôn Nam Chi."
Hóa ra là người nhà họ Ôn.
Kỷ Quân Chương khách khí gật đầu một cái.
Thấy anh ta chủ động nâng ly, Kỷ Quân Chương liền chạm ly với anh ta, rồi nhấp một ngụm nhỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!