Chương 16: (Vô Đề)

Kỷ Quân Chương vừa về sau hơn mười tiếng bay, cần phải nghỉ ngơi, Cảnh Lê không ở nhà anh lâu, tham quan xong ban công lớn ở cuối hành lang thì xin phép về.

Kỷ Quân Chương không giữ lại, "ừ" một tiếng, rồi nói: "Em đợi chút, tôi có đồ cho em."

Anh nói xong, quay vào phòng một lát, rồi ra ngoài tay cầm một túi quà, đưa cho Cảnh Lê: "Quà cho em."

Cảnh Lê có chút bất ngờ, nhận lấy túi quà rồi hỏi: "Mở ra xem được không?"

"Đương nhiên."

Thế là Cảnh Lê mở quà trước mặt anh.

Món quà là một chiếc trâm cài áo hiệu A, viên đá sapphire xanh lam được khảm ở giữa, bên ngoài đính hai con bướm như sắp bay lên, mặt trâm cài được rải những viên kim cương vụn màu xanh lam, dưới ánh đèn, cả chiếc trâm đều lấp lánh ánh sáng rực rỡ, tinh xảo và đẹp đẽ.

Giá trị của nó đối với Kỷ Quân Chương mà nói, chẳng là gì cả, anh thản nhiên nói: "Lần đầu tiên nhìn thấy, tôi đã cảm thấy nó rất hợp với em."

Vật đẹp, ai cũng thích, Cảnh Lê cũng không ngoại lệ.

Cậu cười: "Em sẽ đeo cẩn thận."

Cậu cất quà, nhìn Kỷ Quân Chương: "Vậy em về trước nhé, anh nghỉ ngơi cho khỏe."

"Về đến nhà thì nhắn cho tôi một tiếng."

"Dạ."Lần nữa gặp lại Kỷ Quân Chương, là hai ngày sau.

Bốn giờ chiều tan học, từ nhà Triệu Vân Tĩnh đi ra, Cảnh Lê nhìn thấy chiếc xe đậu ở cửa, ngẩn người một chút, đi tới, gõ vào cửa sổ.

Giây tiếp theo, cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn tú của Kỷ Quân Chương. Anh mặc một bộ vest cắt may vừa vặn, cà vạt thắt ngay ngắn ở cổ áo, một bộ dạng chỉnh tề như sắp đi dự tiệc.

Kỷ Quân Chương dịu giọng nói: "Lên xe đi."

Cảnh Lê nghe lời lên xe, rồi hỏi: "Đi đâu vậy?"

"Tiệc cuối năm của Tân Túc." Kỷ Quân Chương thấy vẻ nghi hoặc của Cảnh Lê, giải thích, "Tiệc cuối năm của Tân Túc, những đạo diễn, biên kịch, minh tinh, nhà sản xuất, nhà đầu tư có vị thế trong giới đều sẽ tham gia, rất náo nhiệt, nhân tiện thiệu cho em vài người bạn."

Bạn bè trong giới của Kỷ Quân Chương

- Chu Túc Dã, Tạ Tuấn, Đinh Nhất Hướng, Hứa Hạ, Cố Vũ Lâm,  tất cả đều có thân phận và địa vị cao. Chỉ cần lấy một người ra, đều là những người mà bây giờ Cảnh Lê không thể với tới.

Cảnh Lê hiểu, Kỷ Quân Chương cố ý mở đường cho cậu.

Mặc dù Kỷ Quân Chương hứa sẽ nâng đỡ cậu nổi tiếng, nhưng cái "nổi tiếng" này đại diện cho danh tiếng và tác phẩm, không cần giới thiệu bạn bè cho cậu, giúp cậu mở rộng mối quan hệ.

Tứ chi được bao bọc trong hơi ấm, tim cậu mềm nhũn, lời cảm kích muốn thốt ra khỏi miệng, nhưng lại ngại Kỷ Quân Chương không thích cậu nói "cảm ơn", nên không nói ra, đành chuyển sang suy nghĩ xem nên cảm ơn bằng cách nào.

Nhận thấy vẻ mặt của cậu, Kỷ Quân Chương hỏi: "Đang nghĩ gì vậy?"

"Em đang nghĩ xem nên cảm ơn anh thế nào."

Giọng Kỷ Quân Chương mang theo ý cười: "Nghĩ ra chưa?"

Cảnh Lê thở dài: "Vẫn chưa."

Đột nhiên nghĩ ra gì đó, cậu chống khuỷu tay lên bệ điều khiển trung tâm, nghiêng người về phía Kỷ Quân Chương, ngẩng đầu nhìn anh: "Thầy Kỷ, anh có muốn gì không?"

Tư thế này của Cảnh Lê khiến chiếc cổ trắng ngần thon dài càng thêm nổi bật, tựa như cổ thiên nga, cả khuôn mặt xinh đẹp đều thu trọn vào mắt Kỷ Quân Chương. Rũ mắt xuống, ánh mắt anh lướt nhẹ trên khuôn mặt Cảnh Lê vài giây, ý cười dịu dàng lan tỏa trong đáy mắt: "Vậy thì hứa với tôi một chuyện đi, nhưng cứ giữ lại đã, đợi khi nào tôi nghĩ ra muốn gì, sẽ tìm em đổi."

Cảnh Lê chớp mắt: "Ý của thầy Kỷ là một lời hứa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!