Chương 13: (Vô Đề)

Cơn mưa này kéo dài rất lâu, liên tục năm ngày mới dứt, mặt trời xé tan mây mù, ánh nắng chiếu xuống.

Mấy ngày nay Cảnh Lê không gặp Kỷ Quân Chương, chỉ thỉnh thoảng buổi tối nhắn tin vài câu trên WeChat.

Bước ra khỏi biệt thự của Triệu Vân Tĩnh, thấy mặt trời ló dạng, ánh nắng rơi trên cành cây, lá xanh sau mưa ngậm đầy ánh sáng, thực sự rất đẹp, Cảnh Lê bỗng nổi hứng, chụp lại cảnh này, g mởửi cho Kỷ Quân Chương.

Cảnh Lê hoàn toàn không ngờ sẽ được trả lời ngay lập tức, bởi vì tối qua Kỷ Quân Chương đã bay sang Pháp, giờ này chắc đang bị lệch múi giờ, vì vậy nhìn thấy tin nhắn trả lời, cậu có chút ngạc nhiên.

[Kỷ Quân Chương]: Ảnh chụp rất đẹp, tạnh mưa rồi à?

Cảnh Lê vốn định đi rồi, lúc này lại dừng chân tại chỗ, cúi đầu gõ chữ: [Vâng, tạnh mưa rồi, mặt trời lên rồi. Thầy Kỷ còn chưa ngủ sao?]

[Kỷ Quân Chương]: Chuẩn bị ngủ rồi.

[Kỷ Quân Chương]: Thứ Hai tuần sau tôi về, sẽ chở em đi tập lái xe.

Lúc đầu, Cảnh Lê không phản ứng kịp, vài giây sau mới nhớ ra trước đó Kỷ Quân Chương nói đợi trời nắng sẽ cùng cậu ra đường tập lái xe, lập tức ngượng ngùng đỏ mặt.

Hiểu lầm lớn rồi.

Cứ như cậu cố ý gửi ảnh nhắc nhở Kỷ Quân Chương chuyện này vậy.

Cảnh Lê buồn bực xoay hai vòng tại chỗ, cân nhắc kỹ câu chữ, mới trả lời: [Em không có ý đó, em chỉ là thấy đẹp nên gửi cho anh thôi.]

[Kỷ Quân Chương]: Tôi biết, không hiểu lầm đâu.

Anh lại gửi một tin nhắn thoại: "Ảnh rất đẹp, tôi rất thích."

Giọng nói trầm thấp mang theo ý cười vang lên bên tai Cảnh Lê, lập tức chạm đúng điểm "cuồng giọng" của Cảnh Lê, tim cậu đập nhanh hơn mấy nhịp. Nhận ra mình không ổn, Cảnh Lê nhanh chóng đưa tay chạm lên mặt, đầu ngón tay lạnh lẽo lập tức kéo cậu trở về trạng thái bình tĩnh.

Cảnh Lê: [Thầy Kỷ, anh nên đi ngủ đi, em không làm phiền anh nữa.]

Tin nhắn của cậu vừa gửi đi, Kỷ Quân Chương cũng gửi một tin nhắn đến: [Học thế nào rồi? Cô Triệu có nghiêm khắc lắm không?]

Cảnh Lê do dự vài giây, vẫn trả lời: [Không ạ, cô Triệu rất tốt, hôm nay cô ấy còn khen em nữa.]

[Kỷ Quân Chương]: Vậy thì tốt, yêu cầu của cô ấy rất cao, cô ấy khen em, chứng tỏ em rất xuất sắc.

[Kỷ Quân Chương]: Hẹn gặp lại vào thứ Hai.

Cảnh Lê không trả lời nữa, cất điện thoại vào túi.

Rời khỏi khu dân cư nơi Triệu Vân Tĩnh ở, cậu đến bệnh viện thú y. Tối qua bác sĩ gọi điện cho cậu, nói hôm nay có thể đưa chó về rồi.

Mặc dù mấy ngày không gặp, nhưng con chó hoang vẫn nhớ cậu, vừa đến gần đã vẫy đuôi "ư ư" gọi cậu, giọng mềm mại như đang làm nũng.

Cảnh Lê xoa đầu nó, trong mắt tràn đầy ý cười.

Y tá hôm nay là một cô gái trẻ hơn, lần trước cô ấy hết ca, hôm nay là lần đầu tiên gặp Cảnh Lê, cảm thấy cậu rất đẹp trai, lại dịu dàng kiên nhẫn trêu đùa con chó, cô ấy nhìn cậu một lúc lâu.

Nhìn một lúc, cô ấy đột nhiên nhớ ra điều gì, lấy điện thoại ra tìm kiếm, ngạc nhiên "a" một tiếng.

Cảnh Lê nghe thấy tiếng, quay đầu nhìn cô ấy, tưởng có chuyện gì: "Sao vậy?"

"Anh là Cảnh Lê phải không?" Mắt cô ấy sáng ngời.

Cảnh Lê ngẩn ra, gật đầu: "Đúng vậy."

"Thật sự là anh sao," cô ấy bước nhanh đến trước mặt Cảnh Lê, "Tôi đã xem "Hòn đảo cô đơn" rồi, anh diễn hay lắm, anh vẫn còn đóng phim chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!