Nửa tiếng sau, vết thương của con chó hoang đã được xử lý xong.
Bác sĩ nói với Cảnh Lê, vết thương của con chó hoang có lẽ là do đánh nhau mà ra, chỉ là vết thương ngoài da, không nghiêm trọng, ngược lại bệnh ngoài da lại khá nặng, hơn nữa còn suy dinh dưỡng, phải ở lại bệnh viện vài ngày.
Để điều trị, lông của con chó hoang đều bị cạo hết, nó vốn đã nhỏ, bây giờ lại càng nhỏ hơn, đầu bị đeo vòng cổ chống l**m, rất khó chịu, không ngừng vặn đầu tìm hướng muốn l**m mình.
Dường như ngửi thấy mùi của Cảnh Lê, nó dừng động tác vặn đầu muốn l**m lông lại, hướng về phía Cảnh Lê "gâu gâu" hai tiếng, đôi mắt đen láy như bảo thạch nhìn cậu.
Cảnh Lê xoa đầu nó, nó lại "ư" một tiếng, l**m l**m ngón tay Cảnh Lê.
Cảnh Lê không nhịn được cười, lại chạm nhẹ vào chóp mũi nó.
Con chó mới bảy tháng tuổi, là một con chó ta, Cảnh Lê chơi với nó một lúc, bác sĩ quay lại.
"Cậu muốn nhận nuôi nó không? Nếu không định nhận nuôi, tôi có thể tìm người nhận nuôi nó."Bác sĩ cười nói, "Đợi khi lông nó mọc dài ra, sẽ là một con chó rất đẹp trai."
Cảnh Lê rất thích động vật nhỏ, cũng định sau này nuôi một con, dẫn nó cùng nhau đi du lịch, bây giờ nhìn ánh mắt tin tưởng của con chó hoang, trong lòng cậu rung động dữ dội.
Nhưng, cậu sắp phải kết hôn giả với Kỷ Quân Chương, sau đó phải chuyển đến nhà Kỷ Quân Chương ở, cậu không chắc Kỷ Quân Chương có bằng lòng để mình nuôi không.
Huống chi căn nhà cậu đang ở cũng không phải của mình, có nuôi được hay không, cũng phải hỏi Kỷ Quân Chương.
"Tôi suy nghĩ một chút." Cảnh Lê nói.
Cửa ghế phụ lái mở ra, Cảnh Lê lên xe, Kỷ Quân Chương nhìn cậu: "Xong rồi?"
Vừa nãy trong bệnh viện có mấy cô gái trẻ đến, nhận ra Kỷ Quân Chương, nên Kỷ Quân Chương đành phải về xe trước.
Cảnh Lê "ừ" một tiếng, nói với anh: "Bác sĩ nói bệnh ngoài da của chó nghiêm trọng, phải ở lại vài ngày."
Do dự vài giây, cậu hỏi: "Thầy Kỷ, anh có ghét chó không?"
"Không ghét." Tay Kỷ Quân Chương tùy ý đặt trên vô lăng, quay đầu nhìn Cảnh Lê, trong nháy mắt đã đoán trúng tâm tư của cậu: "Em muốn nuôi?"
Đón nhận ánh mắt của anh, Cảnh Lê thành thật gật đầu: "Muốn."
Kỷ Quân Chương cười nói: "Vậy thì nuôi đi."
Kỷ Quân Chương dứt khoát như vậy, Cảnh Lê mỉm cười, cậu nhích lại gần Kỷ Quân Chương, mắt sáng ngời, nghiêm túc khen ngợi: "Thầy Kỷ, anh thật là tốt bụng."
Kỷ Quân Chương nhướng mày: "Em đang phát 'thẻ người tốt' cho tôi đấy à?"
Cảnh Lê ôm mặt, cười rạng rỡ như hoa: "Không có mà, thầy Kỷ chính là người tốt, ai nói thầy Kỷ không phải, em sẽ quyết đấu với người đó."
Kỷ Quân Chương buồn cười nói: "Em đấu với ai được?"
"Ai cũng được," Cảnh Lê giơ tay phải lên, làm động tác khoe cơ, tay trái vỗ vỗ bắp tay, cằm hơi hếch lên, "Em lợi hại lắm đấy."
Kỷ Quân Chương bị vẻ đáng yêu của cậu làm cho rung động, đáy mắt tràn đầy ý cười nồng đậm.
"Ừ, lợi hại." Anh búng nhẹ trán Cảnh Lê, "Bé Cảnh Lê lợi hại, em mau ngồi ngay ngắn vào, tôi lái xe đây."
"..."
Bị Kỷ Quân Chương gọi một tiếng "bé" mà ngẩn người, hồi lâu sau, Cảnh Lê mới chớp mắt, hoàn hồn, khẽ hắng giọng nói: "Thầy Kỷ, năm nay em hai mươi hai tuổi rồi, không còn nhỏ nữa đâu."
Nói xong, cậu ngoan ngoãn ngồi thẳng, xoa xoa tai rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh mắt dừng lại trên vành tai đỏ bừng của cậu vài giây, Kỷ Quân Chương im lặng cong khóe môi, dịu dàng nhắc nhở: "Cảnh Lê, thắt dây an toàn vào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!