Chương 1: (Vô Đề)

Mùa đông ngày ngắn đêm dài, trời tối rất nhanh, khi Cảnh Lê đáp xuống sân bay thành phố A, vẫn chưa đến sáu giờ nhưng trời đã tối hoàn toàn, cả thành phố được bao phủ bởi ánh đèn.

Cậu mặc áo khoác phao trắng dài, quàng khăn, kéo vali theo dòng người ra khỏi sân bay.

Hàng chờ taxi hơi dài, Cảnh Lê đeo tai nghe đứng yên lặng, trong tai nghe vang lên một bản nhạc du dương, hai cô gái sau lưng cậu đang thảo luận về lễ trao giải Hoa Tinh vừa kết thúc hai ngày trước

- giải thưởng uy tín nhất trong giới giải trí.

Khi nhắc đến Kỷ Quân Chương, người một lần nữa đoạt giải Ảnh đế, một trong hai cô gái không khỏi kích động vung tay múa chân rồi nhảy tưng tưng tại chỗ, cánh tay vô tình quơ trúng người Cảnh Lê, cô gái vội vàng xoay người xin lỗi, Cảnh Lê tháo tai nghe quay đầu lại, lắc đầu với cô.

Cô gái xin lỗi xong, ngẩng đầu, gương mặt đẹp trai của Cảnh Lê lọt vào tầm mắt cô, cô ngẩn người, Cảnh Lê thấy cô nhìn mình chằm chằm thì nghiêng đầu khó hiểu, đáng yêu vô cùng. Cô gái phản ứng lại, hơi ngại ngùng đỏ mặt, vội vàng xua tay, Cảnh Lê quay người lại, đeo tai nghe vào.

Cô gái tưởng Cảnh Lê không nghe thấy, nắm lấy cánh tay bạn: "A a a, anh ấy đẹp trai quá!"

Bạn cô trêu: "Có đẹp trai bằng thần tượng Kỷ Quân Chương của cậu không?"

"Vậy chắc chắn thần tượng của tui đẹp trai hơn, họ không cùng đường đua," cô gái nói xong, dừng lại một chút, "Nói mới nhớ, anh chàng kia nhìn hơi quen mắt, hình như tui đã thấy ở đâu rồi..."

Cảnh Lê nghe đến đây, cảm thấy hai ánh mắt lại quay về phía mình, khóe mắt liếc thấy hai cô gái nhích lại gần, từ bên cạnh lặng lẽ quan sát cậu, vừa lúc đó đến lượt cậu, cậu xách vali lên xe, trước khi đóng cửa còn nghe thấy cô gái khẽ kêu lên: "Tui nhớ ra rồi, hôm qua tui có xem một bộ phim, cậu ấy đóng vai một giáo viên dạy nhảy, hình như tên là... là Cảnh gì đó..."

Cô gái không nhớ tên cậu nhưng Cảnh Lê cũng không cảm thấy thất vọng, thậm chí còn hơi vui, cô ấy nhận ra mình mà.

Nụ cười lan trên khóe môi, cậu cười híp mắt báo địa chỉ cho tài xế, rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.

Mấy ngày nay cậu ngủ không ngon giấc.

Khi điện thoại của người quản lý Lạc Hiểu Tiêu gọi đến, Cảnh Lê gần như đã ngủ thiếp đi, xoa xoa cổ hơi cứng, cậu nhấc máy.

"Cậu về đến nhà chưa?" Lạc Hiểu Tiêu hỏi.

Anh vốn định đến đón Cảnh Lê, nhưng đột nhiên nhận được điện thoại của một người bạn, muốn giới thiệu anh với một đạo diễn, lập tức chạy đi tranh thủ tài nguyên cho Cảnh Lê, đành để Cảnh Lê tự bắt taxi về nhà.

Về lý do tại sao không có xe của công ty đến đón, câu trả lời rất đơn giản: Cảnh Lê quá flop, công ty căn bản không phân bổ tài nguyên này cho cậu.

Cảnh Lê liếc nhìn khung cảnh đường phố bên ngoài cửa sổ: "Sắp đến rồi."

"Anh đang trên đường đến chỗ cậu, cậu ở nhà đợi anh."

"Được."

Điện thoại vừa tắt thì xe cũng đến trước cửa khu dân cư.

Khu dân cư nằm ở khu phố cũ, con phố trước mặt đầy những cửa hàng nhỏ mang đậm hơi thở cuộc sống, thời điểm này vừa đúng giờ ăn tối nên rất náo nhiệt, Cảnh Lê xuống xe rồi kéo vali thẳng đến một cửa hàng nhỏ ở góc phố.

Rất rõ ràng cậu là khách quen của quán này, bà chủ thấy cậu thì cười rất thân thiện hỏi: "Đi công tác về rồi à? Vẫn là cơm niêu thịt bò?"

Cảnh Lê cong mắt cười, gật đầu: "Vâng, cho thêm một phần gà rán nữa ạ."

Vai diễn đã đóng máy, phải tự thưởng cho mình một chút.

Cơm bò và gà rán của quán này đều là gọi rồi mới bắt đầu làm, nên cần chút thời gian, Cảnh Lê ngồi vào một chiếc bàn tốn bên cạnh đợi. Cô con gái bà chủ ngồi xếp giấy ở cửa, chiếc bàn nhỏ trước mặt chất đầy giấy đủ màu sắc, cô bé nhíu mày, phồng má, đang vật lộn với một tờ giấy màu hồng.

Cảnh Lê nhìn một lát, é lại gần, dùng ngôn ngữ ký hiệu hỏi cô bé: "Em muốn xếp cái gì vậy?"

Cô bé bị điếc bẩm sinh, khi Cảnh Lê học đại học đã từng đến một trường học đặc biệt l*m t*nh nguyện viên, đã từng học ngôn ngữ ký hiệu, tuy không thành thạo nhưng những từ thông dụng thì có thể diễn đạt được.

Cô bé cũng quen Cảnh Lê, bởi vì ngoài bố mẹ ra thì chỉ có Cảnh Lê hiểu được lời cô bé nói, còn có thể trò chuyện với cô bé, nên cô bé rất thích Cảnh Lê.

Cô bé lập tức dùng hai tay ra hiệu nói với Cảnh Lê: "Hoa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!