Ngoại trừ thứ Hai phải chào cờ, những ngày khác đều bắt đầu tiết tự học buổi sáng lúc 7 giờ 20 phút, nên có thể ngủ thêm một chút.
Từ Phúc Phúc dậy sớm mỗi ngày, nấu cháo đậu phộng, chuẩn bị hai gói cải muối. Đến khi Từ Uyển tỉnh dậy, cháo được múc ra vừa ấm, không quá nóng cũng không lạnh, ấm áp vừa phải.
Hai người ngồi bên chiếc bàn tròn nhỏ, yên lặng ăn cháo, chỉ nghe thấy tiếng nhai nuốt.
Một lát sau, Từ Phúc Phúc đặt đũa xuống, mở miệng nói:
"Vài ngày nữa dì Hà của con và gia đình sẽ chuyển đến đây."
Từ Uyển vừa ăn vừa đáp, không ngẩng đầu:
"Vâng, biết rồi."
Từ Phúc Phúc xoa xoa tay, vẻ mặt khó xử nói tiếp:
"Qua một thời gian nữa nhà dì ấy sẽ bị giải tỏa, cho nên ba—"
Lời chưa dứt, Từ Uyển ngẩng đầu, vẻ mặt kinh ngạc, trong lòng còn ẩn chứa chút ngưỡng mộ:
"Nhà dì ấy sắp bị giải tỏa thật sao? Mẹ kiếp..."
Nghe Từ Uyển nói lời th* t*c, Từ Phúc Phúc không vui, nhắc nhở:
"Đừng nói tục, con vẫn là học sinh mà."
Ông dừng lại, rồi tiếp tục câu chuyện: "Đúng vậy, tuy nhà mình nhỏ nhưng chen chúc một chút vẫn ở được…" Từ Phúc Phúc chợt mỉm cười, những nếp nhăn ở khóe mắt hiện rõ, "Uyển Uyển, con có thể ở chung phòng với Bất Ngôn không?"
Tâm trạng Từ Uyển có phần ổn định hơn. Mặc dù sự ngưỡng mộ mãnh liệt trong lòng vẫn chưa phai, cậu gắp một đũa cải muối, nói bâng quơ:
"Được chứ, nhất định phải nịnh bợ con nhà giàu đời thứ hai mới được."
Biết cậu đang nói đùa, Từ Phúc Phúc cuối cùng cũng yên tâm, bắt đầu ăn cháo, mỉm cười nói:
"Cháo này nấu hơi đặc, con trai, con ăn thêm chút đồ ăn đi."
Từ Uyển đáp một tiếng, rồi chợt nhớ ra điều gì đó, chủ động hỏi:
"Cuối tuần họ dọn đến là thuê người làm hay tự chuyển? Đồ đạc có nhiều không? Con có cần qua giúp không?"
"Cũng ổn cả, mấy cái tủ cũ thì bỏ đi thôi."
Từ Phúc Phúc nghe Từ Uyển chủ động đề nghị giúp đỡ thì lập tức tươi cười rạng rỡ nói:
"Ba đi giúp là được rồi, con ở nhà học bài cho tốt."
"Không mất bao nhiêu thời gian đâu." Từ Uyển cúi đầu ăn cháo, nuốt xuống rồi nói tiếp, "Con cũng đi, coi như rèn luyện vậy."
Từ Uyển ăn liền mấy bát lớn, bụng có hơi căng.
Khi đến phòng học, còn hơn mười phút nữa mới vào tiết. Trong phòng đầy mùi bánh bao, không khí vừa ấm vừa hơi ngột ngạt. Cậu thấy khó chịu nên ra hành lang đứng, hít thở chút không khí trong lành.
Vương Xán vừa ăn bánh kẹp vừa đi đến lớp, từ xa đã thấy Từ Uyển đang đứng đó. Cậu ta chạy lại, vỗ vai Từ Uyển, cười tủm tỉm nói: "Từ ca, đợi tao à?"
Từ Uyển quay đầu lại, cau mày liếc cậu ta:
"Mày là ai?"
"Tao là ba mày đây!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!