Từ Uyển sống khá giản dị, không phản đối việc ở chung phòng với người khác, chỉ sợ Hà Bất Ngôn không bằng lòng.
Cậu không hiểu rõ lắm về điều kiện sinh hoạt của gia đình Hà Bất Ngôn, nhưng đoán cũng chỉ ở mức trung bình. Mẹ đơn thân nuôi con không dễ dàng, lại thêm ở Vân Thành, phụ nữ càng khó kiếm việc. Tình hình kinh tế nhà Hà Bất Ngôn chắc cũng tương đương nhà cậu.
Cả hai đều không phải kiểu được nuông chiều từ bé, nên đối phương chắc cũng không có ý kiến gì.
Quả nhiên, trên mặt Hà Bất Ngôn không có biểu cảm gì, chỉ nhẹ giọng nói: "Được."
Từ Uyển nhếch môi, đẩy khay đồ ăn sang một bên hỏi:
"Cậu có thói quen sinh hoạt gì không? Chúng ta trao đổi trước cho rõ, tránh sau này phát sinh mâu thuẫn."
Hà Bất Ngôn đáp: "Buổi tối tớ ngủ khá muộn."
"Tầm mấy giờ?"
Hà Bất Ngôn trả lời: "Khoảng hơn hai giờ sáng."
Từ Uyển hơi ngẩn ra, không ngờ Hà Bất Ngôn lại khắc khổ đến vậy. Cậu nhướng mày hỏi:
"Ngủ muộn thế sao?"
Hà Bất Ngôn gật đầu nói: "Thói quen rồi."
"Vậy cậu mua một cái đèn bàn đi." Từ Uyển nói, "Tớ không thể thức khuya đến thế, hơn một giờ là tớ đã ngủ rồi."
Hà Bất Ngôn đáp: "Được."
Từ Uyển chợt nhớ ra điều gì đó, hơi nghiêng người về phía trước, lại hỏi:
"Đúng rồi, cậu ngủ có ngáy không?"
Hà Bất Ngôn nhìn khuôn mặt đột nhiên áp sát, không động sắc mặt, lùi ra sau, kéo rộng khoảng cách, lưng tựa vào ghế, nhẹ nhàng đáp: "Không đâu."
"Tốt lắm." Đáy mắt Từ Uyển lóe lên ý cười. Sau khi ngủ một đêm với Vương Xán, cậu đã bị ám ảnh thật rồi, "Không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ ngủ ngáy thôi."
Bị câu nói của Từ Uyển chọc cười, Hà Bất Ngôn cuối cùng cũng lộ ra nụ cười. Đôi mắt đen kia từ từ mở rộng, ánh lên niềm vui, giọng nói cũng có phần ấm áp hơn, chủ động hỏi: "Cậu ngủ có nông không?"
"Cũng không hẳn." Từ Uyển giơ tay chống cằm, suy nghĩ một lúc lâu. Hàng mi hơi cong khẽ hạ xuống, nhìn chăm chăm vào mặt bàn, "Nhà tớ ngay sát bên đường, nửa đêm vẫn có xe chạy qua, toàn là những xe chở rau củ, trái cây vào ban đêm, nhưng tớ rất ít khi bị đánh thức."
Hà Bất Ngôn im lặng nhìn thẳng vào mắt cậu, cho đến khi đối phương không hề có dấu hiệu gì mà ngẩng lên, hắn bất ngờ không kịp đề phòng, theo phản xạ rời mắt đi.
Từ Uyển dường như không để ý, quay đầu nhìn quanh, nhà ăn đã vắng tanh, các cô chú đang dọn dẹp bàn ăn. Cậu quay lại nói: "Đi thôi, Hà Bất Ngôn."
Hai người rời khỏi nhà ăn, đi về phía lớp học.
Trên đường vắng lặng, chỉ có gió lạnh thổi bay vài chiếc lá khô.
Nhiệt độ hôm nay cũng tầm mười mấy độ, nhưng chính cơn gió ẩm lạnh ấy khiến người ta khó chịu.
Từ Uyển đút tay vào túi áo, bước đi thong thả không nhanh không chậm. Cổ cậu dài, dù kéo khóa áo đồng phục lên tận cùng vẫn để lộ một đoạn cổ trắng nõn.
Hà Bất Ngôn liếc mắt nhìn qua.
Từ góc nhìn của hắn, có thể thấy chiếc cằm với đường nét duyên dáng và sống mũi cao thẳng của cậu.
Cho đến khi rẽ vào khu giảng đường, bước lên bậc thang, hắn cuối cùng cũng hít sâu một hơi rồi mở miệng hỏi: "Từ Uyển, lát nữa cậu có thời gian không?"
Từ Uyển nghe tiếng, quay đầu nhìn hắn:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!