Trình Tư nghiễm nhiên mang gương mặt của một fan girl mê mẩn, không ngừng lắc đầu cảm thán:
"Học bá Từ à, sau này nếu có cô gái nào gả cho cậu ấy... chậc chậc... thì cô ấy đúng là đã cứu rỗi Trái Đất rồi."
"Tớ nghe mà cứ như mình là tai họa vậy." Từ Uyển xoay xoay cây bút, cố ý bóp méo lời cô, nhàn nhạt nói, "Cứ như gả cho tớ là cứu vớt Trái Đất ấy."
Trình Tư bật cười, quay sang nhìn Vương Xán, ngừng vài giây rồi nói: "Còn cô gái nào mà gả cho Vương Núi Lửa... thì kiếp trước chắc chắn là cô ấy đã hủy diệt Trái Đất rồi."
Vương Xán lại thêm một lần nằm không cũng trúng đạn.
Lý Mộ háo hức hỏi: "Thế còn tớ? Tớ thì sao?"
Trình Tư liếc cậu một cái, rồi dời mắt đi: "Yên tâm, sẽ chẳng có cô gái nào gả cho cậu đâu."
Lý Mộ: "…"
"Tớ thấy lo nhất vẫn là Hà Bất Ngôn." Trình Tư vuốt cằm, vẻ mặt đầy nghiên cứu.
Hà Bất Ngôn ngước mắt lên, hơi ngạc nhiên.
Từ Uyển cười hỏi: "Cậu lo cho cậu ấy điều gì?"
"Quá hút fan. Học bá lạnh lùng, mặt đẹp chân dài." Trình Tư nói, "Kiểu này đặc biệt khiến vạn ngàn thiếu nữ mê mệt. Đợi cậu ấy lên đại học chắc thư tình nhận đến mỏi tay."
"À, không đúng." Trình Tư nghĩ nghĩ rồi đổi giọng, "Giờ thế kỷ 21 rồi, mấy ai còn viết thư tình. Chắc là lời mời kết bạn đến mỏi tay thôi."
Từ Uyển nghĩ đến việc WeChat của hắn chỉ có đúng ba người bạn thì chỉ mỉm cười, không nói gì.
Vương Xán bỗng nhớ ra nói:
"Này, tớ vừa nghĩ… hình như WeChat tớ chưa có cậu. Kết bạn đi, nam thần?"
Hà Bất Ngôn bình thản đáp: "Tớ không dùng cái đó."
"Lừa ai đấy, tớ thấy tài khoản cậu trong nhóm lớp rồi mà."
Vương Xán không hề do dự vạch trần, rút điện thoại ra tìm tài khoản của Hà Bất Ngôn: "Đấy, tớ thêm rồi, lát cậu nhớ đồng ý nha, nam thần?"
Lý Mộ nói: "Tớ cũng thêm một cái!"
"Các cậu đều thêm hết rồi." Trình Tư cũng lôi điện thoại ra, "Vậy tớ cũng hóng theo."
Từ Uyển lặng lẽ quan sát Hà Bất Ngôn đang rơi vào thế cưỡi hổ khó xuống, tò mò không biết hắn sẽ đồng ý hay vẫn từ chối như mọi khi.
Hà Bất Ngôn mặt vô cảm, không nói một câu, cúi đầu tiếp tục đọc sách.
Từ Uyển nhìn sườn mặt hắn
- đường cằm sắc nét, khóe môi hơi mím
- trông có vẻ đang cố chịu đựng gì đó.
Cậu thầm đoán: Hà Bất Ngôn chắc đang âm thầm hối hận, vừa rồi đúng là không nên mở lời với họ.
***
Buổi tối ở nhà, không gian yên tĩnh thích hợp để làm bài tập.
Ngoài cửa sổ, tuyết trắng rơi rào rạt, đè lên những cành cây khô, thi thoảng lại có cơn gió lướt qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!