Chương 44: (Vô Đề)

Đêm hôm sau, ở Vân Thành tuyết cũng bắt đầu rơi.

Tuyết rơi lả tả, khắp nơi một màu trắng xoá.

Khoảng 6 giờ sáng, hầu hết mọi người vẫn chưa ra ngoài, cảnh tuyết còn nguyên vẹn.

Từ Uyển vừa mới tỉnh dậy, Hà Linh đã đến gõ cửa. Bà vẫn mặc áo ngủ, rõ ràng vừa rời khỏi chăn. Trên tay bà là vài bộ quần áo:

"Uyển Uyển, hôm nay lạnh lắm, con mặc thêm hai bộ này đi. Bộ đồ có lót nhung này ấm mà không làm con trông mập đâu..."

Từ Uyển nhận lấy, ngoan ngoãn mặc hết, cong mắt cười: "Cảm ơn mẹ."

Hà Linh cúi xuống chỉnh lại vạt áo cho cậu, nghe vậy động tác dừng lại một chút rồi mỉm cười:

"Cảm ơn gì chứ... Mấy bộ quần áo trước của con mỏng quá, ba con cũng vậy, chẳng mua cho con đồ dày gì cả."

"Ba con còn chẳng biết chăm sóc bản thân." Từ Uyển nói, "Một chiếc áo da là đủ qua mùa đông rồi."

"Đàn ông mà, thường không khéo chăm sóc người khác đâu." Hà Linh chỉnh xong áo, đứng thẳng người, nhẹ nhàng vỗ vai Từ Uyển, trên mặt đầy niềm vui, "Con trai lớn của mẹ thật khỏe mạnh và lanh lợi."

Hà Bất Ngôn đi đánh răng rửa mặt, không có trong phòng. Từ Uyển cười: "Con trai thứ hai của mẹ cũng lanh lợi mà."

"Thằng bé ấy à, thôi không nói nữa." Hà Linh thở dài, "Từ nhỏ đã hướng nội, không thích nói chuyện, cũng không có nhiều bạn, tính cách y hệt ba nó, chỉ sợ ra xã hội sẽ gặp khó."

Cửa phòng mở, Hà Bất Ngôn đi đánh răng rửa mặt trở về. Hà Linh vội ngậm miệng, cười với Từ Uyển và chuyển chủ đề: "Mẹ nấu sủi cảo cho hai đứa ăn nhé?"

"Không ăn đâu." Hà Bất Ngôn vừa rửa mặt xong, mái tóc đen trên trán còn hơi ướt, gương mặt trắng trẻo, "Lát nữa đi học con mua đồ ăn sáng, mẹ đi ngủ đi."

"Con cũng không ăn." Từ Uyển phụ họa.

"Vậy được. Còn tiền không?" Hà Linh hỏi, "Mẹ lấy cho hai đứa chút tiền tiêu vặt."

Từ Uyển nhanh chóng kêu: "Không cần đâu, tụi con còn tiền. Mẹ đi ngủ đi, hôm nay lạnh lắm."

Từ Uyển và Hà Bất Ngôn cùng ra cửa, mua bánh rán quẩy ở quán ăn sáng cạnh cổng trường.

Vương Xán cũng đến mua, nhìn thấy hai người, chạy đến bên cạnh và hô to: "Từ ca! Nam thần! Chào buổi sáng!"

Ông chủ đưa cho Từ Uyển một phần bánh rán, cậu vừa trả tiền vừa đáp: "Sớm nha, mập mạp."

Vương Xán tiếp tục hô to: "Chúc mừng Từ tổng mạnh tay rinh trọn bánh rán quẩy!"

Từ Uyển: "..."

Hà Bất Ngôn đứng bên cạnh, không nhịn được cười.

Ngay cả ông chủ quán ăn sáng cũng bật cười.

Từ Uyển đá một cú, cười mắng:

"Tao chịu mày luôn, cút sang bên kia giở trò đi."

Vương Xán nhanh chóng né tránh, hắc hắc cười không ngừng, quay sang ông chủ gọi: "Chú, con cũng muốn một phần, thêm hai quả trứng, lấy lạp xưởng không cần rau xà lách!"

Hà Bất Ngôn không ăn món này, mà ăn đơn giản bánh bao với sữa đậu nành.

Từ Uyển lấy xong bánh rán liền nói: "Bọn tao đi lên lớp trước, không đợi mày đâu đấy."

Ông chủ còn đang làm đồ ăn, Vương Xán vội xoay đầu gọi hai người: "Từ ca, đợi tao với, Xán bảo thân yêu của mày dễ lạc giữa tuyết lắm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!