Từ Uyển làm xong hai tờ đề thi thì đã mười giờ tối.
Cậu đặt bút xuống, duỗi người một cái. Đột nhiên thấy bụng hơi đói. Mấy món ăn vặt buổi chiều căn bản chẳng đủ no, giờ đã tiêu hóa sạch rồi:
"Ây, đói quá."
Hà Bất Ngôn nghe thấy, do dự rất lâu muốn nói gì đó, nhưng lại thấy Từ Uyển đứng dậy đi đến cạnh cửa sổ.
Hắn nuốt lời, lặng lẽ nhìn bóng lưng cậu.
Bên ngoài tuyết vẫn đang rơi, mà cũng đã khá muộn.
Từ Uyển kéo rèm lại, khẽ chậc một tiếng:
"Đêm rồi, khỏi lăn tăn nữa. Tắm rửa rồi ngủ."
Thật ra, vào lúc đêm khuya, vừa làm bài xong mà được ăn một bát Oden nóng hổi thì thoải mái nhất. Nhưng nghĩ đến việc phải ra ngoài, cậu lại lười. Nhịn một lát, ngủ rồi sẽ quên mình còn đói.
Từ Uyển đi rửa mặt chuẩn bị nghỉ ngơi, khi đi ngang qua Hà Bất Ngôn, thấy hắn vẫn đang đọc sách. Cậu thuận miệng nhắc:
"Hôm nay ngủ sớm chút đi, đừng đọc muộn quá."
Hà Bất Ngôn lặng lẽ gấp sách lại. Khi quay đầu, Từ Uyển đã vào phòng tắm.
Cửa đóng lại, bên trong mơ hồ truyền ra tiếng nước.
Hà Bất Ngôn đứng nguyên một lúc, rồi lấy khăn choàng và mũ đội lên, mặc chỉnh tề rồi ra ngoài.
Từ Uyển tắm nước nóng xong, khoác áo choàng, sấy khô tóc mới bước ra.
Phòng không có ai, Hà Bất Ngôn không ở đây.
Sách trên bàn đã được đóng lại, bên cạnh đặt điện thoại
- điện thoại của hắn vẫn còn, không mang theo.
Áo khoác và khăn choàng cũng biến mất, hẳn là đã ra ngoài.
Từ Uyển ngồi xuống mép giường, bật TV, tùy tiện chọn một kênh. Trên màn hình là chương trình tạp kỹ, ngôi sao cười nói huyên náo.
Nhưng tâm trí cậu không đặt vào đó.
Đợi được một lúc, Hà Bất Ngôn trở về, trong tay quả nhiên mang theo đồ ăn.
Từ Uyển thầm thở dài trong lòng: sớm biết vậy đã không buột miệng nói mình đói.
Trên vai Hà Bất Ngôn còn vương bông tuyết, chắc bên ngoài tuyết rơi khá lớn.
Cả người hắn phảng phất hơi lạnh của mùa đông, môi nhạt màu, con ngươi đen tuyền, khó đoán được cảm xúc trong đáy mắt.
Từ Uyển đứng lên, lặng lẽ nhìn hắn.
Hà Bất Ngôn không nói gì, đặt hai phần đồ ăn lên bàn, mở nắp. Hương thơm lan ra, hắn hít sâu một hơi rồi khẽ nói: "Tớ mua Oden."
Từ Uyển khựng một chút, theo bản năng hỏi: "... Sao lại mua cái này?"
Hà Bất Ngôn đáp: "Đi ngang thấy, nên mua."
Trùng hợp như vậy? Từ Uyển bật cười, vừa định lên tiếng thì Hà Bất Ngôn nói tiếp: "Tớ cũng đói."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!