Lần này, dự báo thời tiết lại chuẩn xác.
Từ trong phòng thi bước ra, tuyết bay lả tả khắp trời, mặt đất phủ một lớp tuyết mỏng, bị người qua lại giẫm nát thành vệt nước ngổn ngang, hơi vẩn đục. Trên lá cây ven đường cũng đọng đầy tuyết trắng.
Từ Uyển đội mũ, kéo chặt khăn quàng cổ, hai tay nhét vào túi áo phao, cúi đầu bước đi.
Họ thi ở những điểm thi khác nhau, đã hẹn với thầy tập trung ở một quán ăn bên ngoài.
Cậu đến nơi đầu tiên, sau đó là Thái Tĩnh Nghị, cuối cùng mới là Hà Bất Ngôn.
Hà Bất Ngôn mặc áo khoác đen, trên vai còn vương hoa tuyết. Hắn cụp mắt, không nhìn ai, lặng lẽ ngồi xuống.
Khoảng thời gian này, trong lúc học bù, Từ Uyển cũng không nói chuyện hay trao đổi bài với Hà Bất Ngôn. Giáo viên Vật lý nhận ra sự bất thường, nhìn hắn rồi cười hòa hoãn hỏi:
"Thi xong rồi thì thư giãn một chút, lát nữa ăn xong thầy dẫn mấy đứa đi dạo?"
Thái Tĩnh Nghị có vẻ làm bài tốt, tâm trạng phấn chấn, hỏi: "Đi đâu ạ?"
Hà Bất Ngôn ngẩng lên nhìn thầy một cái, khẽ nói:
"Xin lỗi, em không đi."
Từ Uyển đang nhắn tin cho Từ Phúc Phúc, nghe vậy động tác dừng lại một chút, cuối cùng vẫn cúi đầu, không nhìn sang.
Thầy hơi ngạc nhiên, vô thức hỏi: "Sao thế?"
Hà Bất Ngôn không muốn nhiều lời: "Không sao ạ."
Ăn xong, từ quán bước ra, Hà Bất Ngôn một mình trở về khách sạn. Giáo viên Vật lý đưa Từ Uyển và Thái Tĩnh Nghị đi taxi đến một danh lam thắng cảnh nổi tiếng trong tỉnh.
Tuyết vẫn rơi, lạnh buốt.
Từ Uyển im lặng nhìn qua cửa kính, cảnh tuyết vụt qua ngoài đường.
Tài xế có lẽ thấy nhàm chán, bật nhạc DJ cực sôi động.
Từ Uyển nghe mà khó chịu, cảm giác không chỉ tai mà cả chiếc xe cũng đang rung theo.
Cậu bỗng nhớ đến dáng vẻ Hà Bất Ngôn hôm trước
- mặt không cảm xúc, hai tay bịt tai.
Vừa buồn cười, vừa đáng yêu.
Thầy Vật lý ngồi ghế phụ, cúi đầu xem điện thoại.
Từ Uyển hơi nghiêng người về trước, tay chống vào ghế phụ, mở miệng nói: "Thầy ơi."
Thầy quay đầu: "Sao vậy?"
Thái Tĩnh Nghị đang nhắm mắt nghỉ, nghe tiếng Từ Uyển liền mở mắt nhìn sang.
Từ Uyển cong môi cười nhẹ: "Em không đi nữa, thầy cho em xuống ở đây được không ạ?"
Cậu bước xuống taxi. Con đường này cậu chưa từng qua bao giờ, nên dứt khoát mở bản đồ tìm lối về khách sạn.
Nửa tiếng sau, cậu về tới nơi.
Đi thang máy lên, quẹt thẻ mở cửa, cậu liền thấy Hà Bất Ngôn ngồi bên bàn, cúi đầu viết gì đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!