Vẫn còn mấy xiên nướng chưa kịp ăn hết, Vương Xán dứt khoát gói mang đi.
Trên đường tìm khách sạn, cả nhóm lại mua thêm một phần lẩu cay làm bữa khuya, sợ đêm đói quá nên phải kịp thời bổ sung năng lượng.
Đi ngang qua phố ăn vặt, Vương Xán lại chui vào ngay; tay trái xách xiên nướng, tay phải xách lẩu cay, mà vẫn còn ngó nghiêng muốn mua thêm thứ khác.
Từ Uyển không kịp kéo lại, đành cùng Hà Bất Ngôn đứng yên tại chỗ đợi.
Hà Bất Ngôn chỉ hơi chóng mặt một chút, vẫn đứng vững và đi lại được, không như lần trước Vương Xán say đến mức đứng không nổi; Từ Uyển vừa nghĩ tới liền cảm thấy cánh tay đau âm ỉ.
Khắp đường đều là mùi thức ăn quyện vào nhau, càng gần quầy nào thì mùi món đó càng đậm.
Từ Uyển ngửi thấy mùi mì xào và cơm rang.
Cậu nghiêng người nhìn về phía quầy cơm rang, ánh mắt lơ đãng lướt qua người bên cạnh. Gò má Hà Bất Ngôn vẫn còn hơi đỏ, đôi mắt đen vốn sâu thẳm giờ có chút mơ màng, nửa mở nửa khép nhìn con phố náo nhiệt.
"Còn ổn không?" Từ Uyển hỏi.
Ánh mắt Hà Bất Ngôn từ tấm biển sáng đèn chuyển sang gương mặt Từ Uyển, nhìn chằm chằm vài giây, rồi khẽ phát ra một tiếng từ cổ họng, giọng trầm thấp: "Ổn."
"Đầu còn chóng mặt không?" Từ Uyển nghĩ một chút, đổi cách hỏi, "Nhìn rõ tớ không?"
Hà Bất Ngôn nhìn cậu, im lặng hồi lâu, giọng khàn khàn: "Cậu lại gần một chút."
Từ Uyển từ chối ngay không cần suy nghĩ:
"Thôi khỏi, cứ tiếp tục nhìn không rõ đi."
Vương Xán lại mua thêm đồ kho, bánh nướng với đậu hủ thối, ngón tay còn móc hai ly trà sữa lớn, hai tay đều đầy ắp đồ ăn.
"Ăn nhiều vậy? Nghĩ đến hai cân mỡ mày vất vả mới giảm được đi, mày không thấy có lỗi với tụi nó à." Từ Uyển cạn lời, châm chọc hai câu rồi vẫn mềm lòng, đưa tay ra, "Đưa đây, tao cầm bớt cho."
Vương Xán đưa cậu một ly trà sữa với túi đồ kho, cười hì hì: "Lớp 12 cực như vậy, khó khăn lắm mới được chơi tới tối, đương nhiên phải ăn cho đã."
Từ Uyển cúi đầu nhìn, nhíu mày: "Sao chỉ có hai ly trà sữa?"
"Cầm không nổi chứ sao." Vương Xán nói, "Đợi tao đi mua thêm ly nữa."
"Không cần." Từ Uyển gọi với lại, "Tao không quen uống loại này, ly còn lại đưa Bất Ngôn đi, lát nữa tao uống của cậu ấy một chút là được."
Hà Bất Ngôn đang chăm chú nhìn ông chủ cơm rang điên cuồng đảo chảo, nghe vậy liền sững người, chậm rãi quay đầu nhìn về phía Từ Uyển, trong mắt dường như có chút ngạc nhiên.
Một lúc lâu sau.
Từ Uyển và Vương Xán đi phía trước, còn hắn chậm lại phía sau, nhìn bóng lưng Từ Uyển.
Hắn cong khóe môi, trên môi vô thức hiện lên một nụ cười nhạt.
Cả nhóm tìm một khách sạn rẻ để ở, phòng tiêu chuẩn, có máy tính.
Vương Xán vừa vào phòng đặt đồ xuống liền hấp tấp chạy đi bật máy tính. Ở nhà cậu ta gần như không có cơ hội chạm vào máy, bật máy lên cũng không dám chơi game, sợ ba mẹ phát hiện.
Từ Uyển nhìn hai chiếc giường trong phòng, cau mày hỏi: "Tối ngủ kiểu gì?"
Vương Xán không quay đầu lại: "Tối nay không ngủ."
"Biến đi." Từ Uyển liếc cậu ta, "Vậy còn không bằng vào tiệm net thức trắng, ở đây mạng chắc tệ lắm."
Máy tính khách sạn tải CF xong, Vương Xán đăng nhập tài khoản, mạng lag muốn điên, thử thách sự nhẫn nại đến cực điểm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!