Chương 36: (Vô Đề)

Trận mưa lớn này kéo dài mãi không dứt, đến thứ Tư rồi mà vẫn còn mưa, chỉ là mưa đã nhỏ đi nhiều, thành mưa vừa.

Trên mặt đất đọng không ít nước, hệ thống thoát nước của trường lại kém. Mỗi lần xuống căng

-tin, mặt giày đều ướt một mảng, ống quần cũng bị nước mưa bắn lên.

Thời tiết ẩm ướt khiến Từ Uyển thấy bực, dứt khoát mang mì gói đến trường, buổi trưa không xuống căng

-tin nữa, ở phòng học ăn mì.

Từ Uyển không đi, Hà Bất Ngôn đành một mình cầm ô đi ăn. Trước khi đi, hắn liếc nhìn đối phương nói: "Cậu đừng ăn mì gói, tớ mang cơm cho cậu."

Từ Uyển không ngẩng đầu, vừa xé gói gia vị vừa đáp:

"Không cần, cậu đi ăn đi."

Hà Bất Ngôn không nói gì thêm, đi xuống lầu.

Chẳng bao lâu sau, hắn quay lại, tay xách túi cơm từ căng

-tin.

Từ Uyển mới ăn được nửa hộp mì thì thấy Hà Bất Ngôn im lặng ngồi xuống chỗ mình, hơi ngẩn người: "Cậu mua cơm mang về à?"

Hà Bất Ngôn "ừm" một tiếng, mở túi ra, lấy ba hộp cơm, đưa cho Từ Uyển một hộp: "Đùi gà kho."

Từ Uyển nhìn vào, thấy bên trong có hai cái đùi gà, một miếng đậu khô kho và một quả trứng, rõ ràng là mua cùng một chỗ.

"Nhiều vậy?" Từ Uyển nhướng mày nhìn hắn.

Hà Bất Ngôn bình thản đáp: "Cậu ăn mì gói thế này no được sao?"

Từ Uyển rút từ trong cặp ra thêm một hộp mì nữa, giơ lên lắc lắc, khẽ cong môi: "Tớ mang hai hộp lận."

Hà Bất Ngôn nghẹn lời, chỉ im lặng dời ánh mắt đi, tiếp tục ăn cơm.

Trong phòng học không còn mấy người, phần lớn đều đã xuống nhà ăn. Hàng ghế đầu chỉ có một hai nữ sinh, vừa nhai bánh mì vừa làm bài tập.

Vì là mùa đông, cửa trước cửa sau và cửa sổ đều đóng kín, không khí không lưu thông, mùi mì gói và mùi cơm canh lan khắp phòng học.

Mọi người đã quen với mùi thức ăn trong lớp

- sáng nào đến mà không ngửi thấy mùi bánh bao, bánh rán hay quẩy là thấy lạ.

Nhưng hôm nay mùi thật sự quá nồng, sợ ảnh hưởng đến bạn học phía trước, Từ Uyển đi ra phía sau, đẩy hé cửa sổ bên cạnh. Lập tức, gió lạnh ùa vào.

Rất nhanh, mùi thức ăn cũng tan bớt.

Từ Uyển ăn uống no nê, mang rác đi vứt, rồi cùng Hà Bất Ngôn đến văn phòng giáo viên Vật lý.

Thái Tĩnh Nghị đã sớm có mặt ở đó, cúi đầu làm bài tập.

Giáo viên chưa tới, chắc vẫn đang ăn cơm.

Từ Uyển ngồi xuống chỗ, lơ đãng liếc qua, mỉm cười hỏi: "Cậu ăn cơm chưa?"

Giọng Thái Tĩnh Nghị vẫn lạnh nhạt như thường: "Ăn rồi."

Từ Uyển hầu như tối nào cũng cùng cô ấy ra khỏi trường, giờ cũng coi như quen biết đôi chút, có thể nói chuyện vài câu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!