Từ Uyển mặc áo khoác rồi ra cửa.
Bên ngoài, gió đã bớt đi một chút, trời vẫn âm u; lá khô trên đường bị gió cuốn lên, vài chiếc túi ni lông lơ lửng trong không trung, không khí lẫn đầy bụi.
Trên đường ngoài cậu và Hà Bất Ngôn ra, chỉ còn những chiếc xe lao vụt qua.
Từ Uyển xoa mặt, chậc một tiếng:
"Cậu nói xem, với cái thời tiết này mà hai đứa mình còn đi bộ ngoài đường, người ta nhìn thấy có khi tưởng bọn mình bị thần kinh ấy chứ?"
Hà Bất Ngôn nhìn thẳng phía trước đáp: "Không đâu, vì chưa có tuyết rơi mà."
Nhắc đến tuyết, Từ Uyển liền bật cười. Mưa tuyết đã trở thành chuyện khiến cậu buồn cười suốt cả ngày. Cậu cười một lúc rồi nói:
"Cậu thử xem lại dự báo thời tiết xem, bây giờ nó thành kiểu gì rồi?"
Hà Bất Ngôn nói: "Không mang điện thoại ra ngoài."
Từ Uyển sờ túi nói: "Tớ cũng quên mang rồi."
Hai người chậm rãi đi qua khu dân cư, tới bên bờ hào thành.
Vừa ngồi xuống ghế đá định nghỉ một lát, trời bỗng đổ mưa lớn. Mưa dày và gấp, hạt mưa rơi lộp bộp như trút xuống.
Từ Uyển chưa kịp phản ứng, vội kéo mũ áo khoác lên, hét với Hà Bất Ngôn: "Qua bên kia mái hiên trú mau!"
Tiếng mưa át hết giọng cậu, gió nổi lên gào thét, cuốn theo nước mưa khiến quần áo nhanh chóng ướt sũng.
Bên kia tường là dãy cửa hàng, muốn qua đó phải băng qua đường.
Không có đèn giao thông, Từ Uyển dứt khoát nắm cổ tay Hà Bất Ngôn, canh xe cộ rồi kéo cậu chạy sang đối diện.
Vừa chạy đến dưới mái hiên, Từ Uyển tháo mũ xuống, tóc mái ướt nhẹp. Cậu rũ rũ áo khoác, nước mưa làm vải nặng trĩu: "Chết tiệt, sao tự nhiên lại mưa to thế này."
Hà Bất Ngôn cũng ướt nhẹp, cau mày nhìn màn mưa mỗi lúc một dày hơn:
"Không biết trận mưa này kéo dài bao lâu nữa."
Từ Uyển nắm một góc áo khoác vắt ra vài giọt nước, vừa lẩm bẩm:
"Ai mà biết được, bảo là mưa tuyết, cuối cùng lại thành mưa to. Biết thế đã chẳng ra ngoài. Cả ngày trời âm u thế này, còn tưởng chẳng mưa cơ."
Cậu nghiêng đầu nhìn Hà Bất Ngôn hỏi: "Cậu có mang tiền không?"
Hà Bất Ngôn lắc đầu: "Không mang."
Từ Uyển: "... Tớ cũng không mang. Còn định mua cái ô về sớm, kẻo lại cảm mất."
Giờ thì hay rồi
- không mang điện thoại, không mang tiền, trước mặt lại là cơn mưa to xối xả, chẳng biết bao giờ mới tạnh.
Từ Uyển nhìn những giọt mưa nện xuống mặt đất bắn tung bọt nước, trầm ngâm một lát, rồi quay đầu nhìn về quán trà sữa phía sau, hỏi:
"Hay là mượn điện thoại của họ dùng tạm?"
Hà Bất Ngôn theo ánh mắt cậu quay đầu lại nhìn, nói: "Được, để tớ đi."
Từ Uyển hơi ngạc nhiên, thấy Hà Bất Ngôn bước vào trong tiệm thì cũng vội vàng đi theo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!