Từ Uyển tìm một nhà nghỉ giá 50 tệ một đêm, đặt một phòng tiêu chuẩn.
Ông chủ liếc mắt nhìn ba người họ, đánh giá một hồi, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên mặt Vương Xán, rồi nói:
"Phòng tiêu chuẩn giường nhỏ lắm, ba đứa chắc không nằm nổi đâu. Hay là... thêm một phòng nữa?"
"Không cần."
Từ Uyển liếc sang Hà Bất Ngôn, rồi quay sang nói với ông chủ: "Cậu ấy lát nữa sẽ về."
Ông chủ "ồ" một tiếng, đưa chìa khóa cho Từ Uyển. Từ Uyển vừa nhận lấy, chợt nhớ ra điều gì, liền nói:
"Chú ơi, cho cháu thêm Trà Thảo Mộc."
Nhà nghỉ này là do chính ông chủ cải tạo lại từ nhà riêng, trông khá cũ kỹ, đến cả cầu thang cũng chỉ là nền xi măng.
Đỡ Vương Xán lên tầng hai, ông chủ mở cửa phòng rồi nói:
"Trong phòng có nước nóng, mấy đứa có thể tắm rửa. Nhưng nếu muốn bật điều hoà thì phải trả thêm phí."
Từ Uyển gật đầu, dìu Vương Xán đến mép giường. Sau đó giả vờ đá vào mông cậu ta một cú, chậc lưỡi:
"Mẹ kiếp, mau nằm xuống đi, mệt chết ông đây rồi."
Vương Xán lanh lẹ lăn một vòng trên giường, tránh được cú đá mông đó.
Ông chủ lẩm bẩm vài câu rồi rời khỏi phòng. Trước khi đi, ông ấy còn không quên nhấn mạnh: phải trả phòng trước mười hai giờ trưa hôm sau, nếu không sẽ bị tính thêm phí.
Hà Bất Ngôn yên lặng đứng ở một bên.
Từ Uyển tiễn ông chủ ra ngoài rồi đóng cửa phòng lại. Trong tay vẫn còn cầm lon Trà Thảo Mộc, cậu từ khoảng cách xa ném lon nước về phía Hà Bất Ngôn.
Hà Bất Ngôn đưa tay ra đón, bắt gọn bằng một tay. Khi lòng bàn tay chạm vào thân lon mát lạnh, hắn khẽ sững người.
"Quà cảm ơn cậu đấy."
Từ Uyển nhếch nhẹ khóe môi. Nụ cười nhạt đến mức gần như không nhìn thấy, vậy mà lại khiến gương mặt cậu trở nên dịu đi hẳn, không còn vẻ xa cách, lạnh lùng như trước nữa.
Vương Xán đang nằm thoải mái trên giường, nghe vậy liền nghiêng đầu sang nhìn họ, giọng tội nghiệp:
"Từ ca, tao khát nước..."
Từ Uyển quay lại liếc cậu ta một cái: "Tự đi mà mua."
Hà Bất Ngôn bật cười nhẹ. Hắn buông tay xuống, tay phải nhẹ nhàng siết lại... nắm lấy món quà cảm ơn kia.
Từ Uyển quay đầu lại, liếc nhìn đồng hồ treo tường đối diện. Thấy thời gian đã muộn, ánh mắt cậu chuyển sang Hà Bất Ngôn. Im lặng vài giây, rồi cậu khéo léo ra hiệu tiễn khách:
"Hôm nay cảm ơn cậu đã ra tay giúp đỡ. Giờ cũng muộn rồi, hay là..."
Hà Bất Ngôn thu lại nụ cười, thần sắc trở nên nhàn nhạt: "Ừ, tớ về đây."
Từ Uyển tiễn hắn ra đến cửa, lịch sự đợi bóng lưng khuất khỏi tầm mắt mới đóng cửa lại, khóa cẩn thận.
Trong phòng có hai chiếc giường, không khí phảng phất mùi ẩm mốc nhè nhẹ.
Vương Xán nằm sấp trên giường, thấy trên vỏ gối trắng có mấy vệt ố vàng, cậu ta lập tức trở mình, quay mặt đi như thể không thấy gì, lẩm bẩm:
"Chăn gối dơ quá. Ông chủ đã không muốn giặt thì ít ra cũng nên thay bộ vỏ màu tối, cho tụi mình còn có cơ hội tự lừa mình một chút chứ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!