Sáng thứ Bảy, sau khi có kết quả thi, Trương Chí Minh lại đến thăm nhà.
Thầy dừng xe điện bên cạnh cửa hàng, kéo cửa kính ra rồi bước vào.
"Phụ huynh của Từ Uyển."
Từ Phúc Phúc đang trông cửa tiệm, vừa thấy Trương Chí Minh liền vội vàng đón tiếp, mặt nở nụ cười tươi: "Thầy Trương, thầy đến rồi à."
Trương Chí Minh mỉm cười: "Tôi qua trao đổi một chút về tình hình học tập của hai đứa dạo gần đây."
Hai đứa?
Từ Phúc Phúc hơi ngẩn ra, rồi lập tức hiểu ra, lại cười nói:
"Hai đứa nó đang làm bài tập trên lầu, hay là mình lên đó nói chuyện nhé?"
"Được." Trương Chí Minh gật đầu, đợi Từ Phúc Phúc khóa cửa hàng lại, rồi cùng đi lên lầu, vừa đi vừa cười nói, "Hai nhà ở chung đúng là thuận tiện thật, Từ Uyển với Bất Ngôn có thể giúp đỡ nhau trong học tập, tôi cũng đỡ phải chạy qua lại hai nơi."
Từ Phúc Phúc cười nói:
"Lúc đầu thật không ngờ Uyển Uyển với Bất Ngôn lại học cùng trường, hôm gặp mặt đầu tiên còn thấy bất ngờ…"
Trương Chí Minh bật cười, ngắt lời:
"Giờ hai đứa còn ngồi cùng bàn nữa cơ."
"Hả?" Từ Phúc Phúc hơi ngẩn ra.
Trương Chí Minh giải thích:
"Dạo trước lớp có điều chỉnh chỗ ngồi, cho học sinh chọn chỗ theo thứ hạng thành tích, thế là hai đứa chọn ngồi chung."
"Thế thì tốt quá rồi."
Từ Phúc Phúc nghe vậy cười ha hả:
"Trước đây tôi với Hà Linh còn lo không biết hai đứa có hợp nhau không, giờ xem ra chúng nó hợp tính nhau."
Trương Chí Minh nói: "Đều là mấy cậu trai cùng lứa tuổi mà, có nhiều chuyện để nói, dễ gần nhau."
Thầy dừng lại một chút, rồi mỉm cười khen:
"Mà Từ Uyển cũng rất hòa đồng, ngoan ngoãn, dễ thân. Phụ huynh Từ Uyển, anh dạy con khéo thật đấy."
"Đâu có, đâu có." Nụ cười trên mặt Từ Phúc Phúc càng rạng rỡ, nghe xong thì mừng không để đâu cho hết, "Vẫn là thầy dạy dỗ tốt, mong thầy để mắt thêm đến Từ Uyển nhà tôi. Nó không có tật xấu gì, chỉ là hơi cứng đầu, có chính kiến riêng. Nhiều khi tôi nói gì nó cũng chẳng nghe, tôi cũng bó tay với nó, haizz."
Hai người vừa trò chuyện vừa đi lên lầu. Hà Linh nghe thấy tiếng bước chân liền nhìn ra, thấy Trương Chí Minh lập tức đứng dậy đón tiếp. Lần đầu tiên gặp giáo viên chủ nhiệm của con trong thân phận mới khiến bà có phần ngượng ngùng, hơi mất tự nhiên:
"Thầy Trương, thầy đến rồi à, mời thầy ngồi."
Trương Chí Minh ngồi xuống ghế sofa, đưa mắt nhìn quanh, cười hỏi: "Từ Uyển và Bất Ngôn đâu rồi?"
"Hai đứa ở trong phòng." Hà Linh rót chén trà nóng cho thầy, rồi quay vào gọi họ ra.
Từ Uyển vừa thấy Trương Chí Minh liền nhướng mày: "Thưa thầy."
Gọi xong lại chẳng biết nói gì tiếp, dừng vài giây rồi mới buông một câu: "Uống trà đi ạ."
Bên cạnh, Hà Bất Ngôn thấy buồn cười, mím môi, cố nén nụ cười đã tràn tới khóe miệng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!