Giọng Hà Bất Ngôn hạ thấp xuống, mang theo chút khàn khàn.
Thần sắc hắn lại đặc biệt nghiêm túc.
Đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào Từ Uyển.
Từ Uyển sững người.
Cậu mơ hồ cảm giác được trong giọng nói của Hà Bất Ngôn dường như có...
Một chút...
Ủy khuất?
Hà Bất Ngôn nhìn cậu, lại nói:
"Cậu chưa từng trả lời. Có thể xem điện thoại."
Từ Uyển ngượng ngùng kéo khóe môi, thầm nghĩ: Đây là dùng thủ pháp lặp lại để nhấn mạnh à?
Nói thật, nếu Hà Bất Ngôn không nhắc, cậu còn thật sự không nhận ra mình chưa từng trả lời tin nhắn của đối phương.
Nhưng mà...
Cũng đâu có gì để trả lời đâu.
Từ Uyển không dám nhìn thẳng vào mắt Hà Bất Ngôn, ánh mắt lơ đãng trượt đi nơi khác, khẽ hỏi dò:
"Vậy... bây giờ tớ trả lời cậu nhé?"
Hà Bất Ngôn nghĩ một chút, rồi nói: "Ừ."
Từ Uyển lấy điện thoại trong túi ra, tay trái chống cằm suy nghĩ.
Nên trả lời gì đây?
Cậu nghĩ một lát, bỗng ngẩng đầu lên
- lại vô tình chạm phải ánh nhìn trầm tĩnh như đêm tối của Hà Bất Ngôn.
Ánh mắt ấy sâu và lạnh, khiến cậu sững người.
Lần đầu tiên, cậu nhận ra đôi mắt của Hà Bất Ngôn: đồng tử đen láy, sáng trong; đuôi mắt hơi cong lên, lông mi dài và cong vút
- khi nhìn ai đó, ánh mắt ấy lại có vẻ đặc biệt dịu dàng, thâm tình.
"Cậu có đôi mắt đào hoa đấy à?"
Hà Bất Ngôn yên lặng chờ tin nhắn của cậu, bỗng nghe Từ Uyển lên tiếng, trong thoáng chốc không theo kịp tiết tấu: "Hả?"
Từ Uyển chỉ vào mắt hắn, nói:
"Tớ phát hiện mắt cậu đẹp thật, có chút giống mắt con gái."
Hà Bất Ngôn vô thức nhíu mày, bị khen mà chẳng thấy vui vẻ gì.
Từ Uyển bỗng nổi hứng, chống cằm đánh giá hắn từ trên xuống dưới.
"Trông cũng khá đẹp trai đấy." Cậu ngừng một chút rồi bổ sung, "Nhưng so với tớ thì vẫn kém hơn một chút."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!