Từ Uyển không hay uống rượu, nên không rõ tửu lượng của mình. Nhà Vương Xán quản lý rất nghiêm, làm gì có chuyện cho cậu ta động đến rượu, chỉ thỉnh thoảng lén ra ngoài ăn với bạn bè mới dám lén uống một ly.
Hai người dựa trên nguyên tắc "chống lãng phí" mà ước lượng tửu lượng rồi gọi thêm vài chai bia.
Vương Xán cầm lấy một chai, do dự vài giây rồi hỏi: "Mỗi người một chai à?"
"Được." Từ Uyển cũng mở một chai bia, cụng nhẹ vào chai của Vương Xán, "Mày uống ít thôi, lát nữa say thì tao không đỡ nổi đâu."
Vương Xán hớp một hơi lớn, cảm thấy khá ổn, liền liếc mắt cợt nhả:
"Làm gì có chuyện đó! Tao là "ông hoàng không say"! Hơn nữa mày chắc chắn đỡ nổi tao!"
"Tự tin ghê." Từ Uyển mỉm cười, đặt chai bia sang một bên, lấy điện thoại trong túi ra nói, "Tao nhắn tin cho ba tao, bảo tối nay không về."
Ảnh đại diện WeChat của Từ Phúc Phúc là ảnh tự sướng của ông, toát ra phong thái nhà giàu mới nổi. Ảnh này chụp hai năm trước khi đi du lịch với Từ Uyển: ông đeo kính râm, trên cổ là một sợi dây chuyền vàng to
- hàng giả
- còn bị giật trên phố một lần.
Nhắn xong cho Từ Phúc Phúc, Từ Uyển tắt máy luôn để tránh bị gọi hỏi mãi.
Vương Xán vừa uống vừa ăn xiên thịt dê, mắt dán vào miếng thịt trên xiên nhưng vẫn lơ mơ nói:
"Tí về leo cửa sổ được không? Có thể chui thẳng vào phòng tao. Tao sợ ba mẹ chưa ngủ, đang ngồi xem TV ở phòng khách, lỡ bị bắt gặp thì toi thật."
Nhà Vương Xán ở tầng 3. Cậu ta từng lén trốn đi chơi vài lần, lần nào về cũng lặng lẽ leo cửa sổ. Dù thân hình hơi to, nhưng đúng là một "thằng mập lanh lợi".
"Về muộn tí không được à?"
Từ Uyển không hứng thú với chuyện phải leo cửa sổ, ban đêm mà bị người ta nhìn thấy thì lại tưởng là ăn trộm.
Vương Xán nghĩ ngợi một lúc rồi gật đầu tán thành:
"Cũng được, tiện thể chơi thêm lúc nữa. Lát nữa mình đi net không? Lâu rồi chưa đụng game, tay ngứa quá."
Từ Uyển chẳng cần nghĩ, từ chối thẳng: "Thôi đi, lớp 12 rồi, còn chơi bời gì nữa."
"Thôi được... Cái này đúng là có độc, tốt nhất đừng dính vào, tất cả vì sự nghiệp học hành."
Vương Xán gắp miếng thịt dê vừa nhúng chín, quay sang hỏi Từ Uyển:
"Mày còn ăn thịt dê không?"
"Nuốt không nổi nữa rồi." Từ Uyển đã nốc không ít bia, cậu đứng dậy, "Tao đi vệ sinh cái."
Từ nhà vệ sinh quay lại, Vương Xán đã xử lý xong một chai bia.
Từ Uyển liếc cái vỏ chai trống trơn, lại nhìn sang Vương Xán mặt đỏ bừng, trong lòng lập tức khựng một nhịp.
Chắc toi rồi.
Cậu vỗ vai Vương Xán, thử gọi: "Mập mạp?"
Vương Xán nhe ra cả hàm răng trắng, một tay khoác vai cậu kéo ngồi xuống:
"Còn một chai nữa, tao không uống đâu. Từ ca, mày uống đi, tao mà uống nữa là say thật đấy."
Từ Uyển đẩy chai bia sang chỗ trống bên cạnh, nói: "Tao cũng không uống nữa, về thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!